Trời xâm xẩm tối

Chủ nhật 12/09/2021 05:00

Ngồi trong chiếc ô tô sang trọng, buồng lái thoang thoảng mùi nước hoa, dàn điều hòa chạy êm ru tỏa ra luồng khí mát rượi biệt lập với không khí oi bức bên ngoài, ở ghế đầu cạnh tài xế, trong lòng thư thái, ông Phụng đưa mắt nhìn gần rồi lại nhìn xa. Càng đi xa cái bản nhỏ, phong cảnh trước mắt ông Phụng càng đổi thay đến ngỡ ngàng.

Mấy hôm trước, Son, đứa cháu gái của ông đưa cho ông tờ giấy mời. Nó bảo:

- Sắp tới, trường cháu tổ chức lễ đón nhận huân chương lao động! Nhà trường mời các thầy cô giáo đã từng dạy đến dự! Ông cố đi nhé. Hôm ấy vui lắm đấy ông ạ!

Cầm tờ giấy mời in đẹp như thiếp cưới, trong lòng ông rưng rưng xúc động. Nhưng nghĩ đến tuổi già của mình, ông nói với Son:

 - Ông cảm ơn nhà trường vẫn còn nhớ ông! Cũng muốn đi lắm nhưng sức khỏe ọp ẹp rồi! Lại thêm cái chân thế này! Chắc gì ông đi được! - Ông nói và chỉ vào cái chân giả của mình.

- Ông còn khỏe lắm! Mà ông có phải đi bộ đâu! Vợ chồng cháu vừa mua xe ô tô. Cháu sẽ đến nhà đón ông! Đằng nào cháu cũng đi làm. Nhất cử lưỡng tiện mà ông! - Son nói.

- Cháu mua xe rồi à? Oách nhỉ! Cháu lái hay chồng cháu lái? - Ông Phụng hỏi.

- Dạ! Cháu lái ạ.

- Con gái cũng lái được xe ô tô à? - Ông hỏi vui.

- Biết chứ ông! Cháu còn lái giỏi hơn cả chồng cháu đấy! Rồi ít hôm nữa cháu sẽ thể hiện cho ông xem!

Như đã hẹn, sáng nay đứa cháu gái đánh xe đến trước cửa còi pin pin giục giã. Ông Phụng áo quần tươm tất phấn khởi bước lên xe.

Năm nay ông Phụng đã bước vào tuổi tám mươi. Ở tuổi mắt mờ, chân chậm, từ lâu ông đã không bước ra khỏi bản. May có cô cháu gái nhiệt tình. Nếu không dẫu có muốn ông cũng không thể đi được.

Minh họa: Hoàng Chinh.

Hôm nay quay lại mái trường xưa, lòng ông đầy phấn khởi. Bao nhiêu kỷ niệm thời dạy học cứ ùa về ăm ắp trong ký ức của ông.

Ông bồi hồi nhớ lại.

*

Học xong trung cấp sư phạm tỉnh, Phụng được Ty giáo dục điều về Trường cấp một Khuổi Slưa dạy học. Trường chỉ có bốn lớp, mỗi lớp hơn mười học sinh. Mà học sinh toàn những đứa lớn trên mười tuổi. Có đứa phát triển nhanh đã cao gần ngang thầy. Được cái các em rất ngoan và kính trọng thầy. Từ xa nhìn thấy thầy giáo chúng đã đứng nghiêm “chào thầy ạ” rất lễ phép.

Ngược lại, Phụng cũng quý học trò, dành hết tâm sức truyền thụ kiến thức cho các em. Trong lớp có cô học trò tên là Nền nhiều tuổi nhất lớp đồng thời cũng học giỏi nhất lớp. Phụng đặt nhiều kỳ vọng vào đứa học trò nết na này.

Một buổi, thấy vắng Nền, Phụng hỏi cậu lớp trưởng thì cậu ta đứng dậy thưa:

- Thưa thầy! Bạn Nền thôi học rồi ạ. Bạn ấy bảo sắp đi lấy chồng, bố mẹ bắt ở nhà dệt vải khâu áo mới chuẩn bị làm cô dâu, thầy ạ!

- Hơn mười tuổi đã lấy chồng rồi sao? - Phụng thật sự ngạc nhiên.

- Dạ! Thưa thầy ở vùng này xưa nay vẫn thế ạ! Có đứa còn ít tuổi hơn bạn Nền đã đội nón về nhà chồng rồi ạ!

Phụng không hỏi gì thêm, chỉ thấy hụt hẫng và buồn. Tháng sau Phụng thấy Nền đội chiếc nón lá thập thò ngoài cửa lớp. Phụng mừng rỡ chạy ra đón em vào lớp. Nền buồn bã nhìn Phụng.

- Thưa thầy! Bây giờ em đã bỏ học. Em không còn là học sinh của trường nữa! Em nhớ thầy, thích nghe thầy giảng bài nên em mới đến thôi ạ! Thầy cho em nghe lỏm ở ngoài thế này là em vui lắm rồi ạ. Nền nói.

Nền nói thế, Phụng không nài nỉ em vào lớp nữa. Phụng hỏi sang chuyện khác:

- Nhà chồng của em gần đây không?

- Dạ! Cách đây quả đồi thầy ạ! Nhà chồng em có cả đàn trâu. Hằng ngày em phải đi chăn trâu. Nhớ thầy, nhớ lớp nên em tranh thủ đến đây!

- Tôi hiểu rồi!

Phụng nói rồi quay vào lớp với lũ học trò.

Nền đến nghe Phụng giảng bài đều đặn. Phụng mặc nhiên vẫn coi Nền là học sinh của mình. Một lần Nền xuất hiện trước cửa phòng Phụng trong trạng thái lo lắng, sợ sệt. Lúc ấy đang có cơn mưa to và trời cũng đã xâm xẩm tối.

- Sao em đến tìm tôi muộn thế này? Có việc gì không em? - Phụng hỏi.

- Thưa thầy! Em mải nghe thầy giảng bài nên đàn trâu bị lạc mất vào rừng! Em tìm cả buổi chiều không thấy! Em sợ không dám về nhà!

- Chồng em đâu! Sao không bảo cậu ấy giúp tìm! - Phụng bảo.

- Em có bảo nhưng chồng em đang mải uống rượu. Chồng em còn dọa nếu mất đàn trâu sẽ chôn sống em! Em sợ quá thầy ơi! Thầy có cách gì giúp em không?

- Em cứ bình tĩnh! Trâu sẽ tìm thấy thôi! Cơm tôi nấu xong rồi. Thầy trò ta ăn cơm xong sẽ đi tìm! Tôi đi cùng em! Vả lại trời đang mưa to!

- Không được đâu thầy ơi! Em không còn tâm trí nào ngồi ăn cơm! Hơn nữa em sợ trời mưa sẽ xóa hết vết chân trâu, khó tìm lắm thầy ạ!

- Ừ nhỉ! Em nói phải! Tôi không nghĩ ra đấy!

Phụng vớ vội chiếc đèn pin rồi hai thầy trò đội mưa đi vào rừng. May mà trời mưa chưa xóa hết vết chân của đàn trâu hiện trên lối mòn.

- Chắc chúng ở đâu đây em ạ! Lát nữa sẽ tìm thấy thôi. - Phụng động viên Nền.

Phụng nói thế để Nền bớt lo lắng. Thực ra đàn trâu đã đi sâu vào trong rừng rậm. Mãi đến nửa đêm hai thầy trò mới tìm thấy đàn trâu nhờ nghe tiếng mõ lốc cốc của con đầu đàn. Dưới ánh đèn pin, Phụng thấy hai con trâu đực nằm ở vòng ngoài thỉnh thoảng lắc đầu, vẫy tai để xua đàn muỗi bâu quanh. Mỗi lần như thế chiếc mõ đeo ở cổ chúng lại vang lên lốc cốc. Vòng trong là trâu cái và trâu nghé. Hẳn trâu đực nằm ngoài để bảo vệ cho trâu cái và trâu nghé khỏi bị thú dữ tấn công. -  Phụng thầm nghĩ.

Thấy đàn trâu, Nền mừng quá ôm chầm lấy Phụng, miệng reo to:

- Tìm thấy chúng rồi thầy ơi! Em cảm ơn thầy đã giúp em!

- Có gì to tát đâu mà phải cảm ơn! Thôi ta lùa đàn trâu về đi kẻo cả nhà mong! - Phụng nói và nhẹ nhàng gỡ vòng tay của Nền đang ôm chặt mình.

- Dạ! - Nền khẽ đáp rồi nhìn Phụng vẻ ngượng ngùng.

Từ hôm ấy Phụng không thấy Nền thập thò ngoài cửa lớp nữa, Phụng thấy thương Nền. Phụng định gặp Nền để động viên Nền vượt lên hủ tục để đi học lại nhưng công việc cuốn Phụng ngày này qua tháng khác không thực hiện được ý định. Rồi Phụng có giấy gọi nhập ngũ.

Phụng phải lên đường gấp. Sau vài tháng huấn luyện ở ngoài Bắc, đơn vị Phụng hành quân vào chiến trường phía Nam chiến đấu. Và trong một trận chiến đấu Phụng đã để lại một chân ở chiến trường. Phụng trở thành thương binh từ đấy. Phụng ra quân rồi lập gia đình.

*

Ông Phụng thay mặt thầy cô giáo cũ phát biểu cảm tưởng trước buổi mít tinh nhận huân chương. Đứng trên bục, ông thấy một bà già đội chiếc nón lá đang chăn trâu ở bãi cỏ ngoài cổng trường. Hình ảnh người phụ nữ cùng đàn trâu làm ông nhớ đến Nền. Hay người này chính là Nền? Ông băn khoăn tự hỏi.

Ông nhanh kết thúc bài phát biểu. Rời bục, ông Phụng định bước ra cổng thì mấy nhà báo quây lấy ông phỏng vấn. Xong việc đi ra cổng đã không thấy bóng dáng người phụ nữ cùng đàn trâu đâu nữa. Ông buồn bã quay về ngồi ở hàng ghế đại biểu, trong lòng trống rỗng.

Ăn cơm tối xong ra về thì trời đã xâm xẩm tối, lại thêm lắc rắc vài hạt mưa. Đứa cháu gái ông tăng ga. Xe lao vun vút. Bất chợt ông nhìn thấy bà già lúc sáng đang lùa đàn trâu lộc cộc ven đường. Ông vội nói với cháu gái:

- Dừng xe một lát đi cháu!

- Muộn rồi! Trời sắp mưa to! Con của cháu nhớ mẹ gọi điện thoại mấy lần rồi. Ông không quên gì đâu chứ? Nếu quên để ngày mai đi làm cháu đem về cho ông!

- Ông không quên gì đâu! - Ông Phụng đáp.

- Vậy thì ông có việc gì chăng?

- Cũng chẳng có việc gì lớn! Nếu cháu dừng cho ông vài phút thì hay quá! Ông nói.

- Không có việc gì lớn thì đi thôi, ông ạ!

Nói xong cô cháu gái tiếp tục nhấn ga. Ông Phụng ngoái nhìn ra phía sau xe cố tìm bóng dáng của người phụ nữ chăn trâu mà ông nghĩ đấy là Nền. Tự nhiên ông thấy lòng mình nhói đau.

Hữu Tiến

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh