Tháng năm gọi hè

Chủ nhật 22/05/2022 05:00

Guồng quay thời gian vẫn nhịp nhàng lặng lẽ, tháng Năm về giữa bộn bề hoài cảm, suy tư. Không còn những hạt mưa xuân lất phất, bay bay nhẹ đậu trên những lộc non mơn mởn. Không còn cái se se lạnh khiến mỗi buổi sáng thức dậy ta lại co mình ngồi một lúc trên giường với tấm chăn ấm. Bầu trời như được đẩy cao hơn, nắng tinh nghịch hơn và ngày cũng vì thế mà kéo dài hơn đôi chút. Cùng cơn gió dịu nhẹ mơn man thật khẽ, những dòng cảm xúc trong lòng cũng vì vậy mà nở rộ, xốn xang. Phải rồi, trời đã sang mùa, xuân đã qua và hè về rực rỡ. 

 

Hè về ấy là khi ánh nắng dịu ngọt giục những chồi non còn rụt rè chưa bung hết dịp xuân mạnh dạn lớn dậy. Phía trên những nhành cây, lá non xanh tươi, xum xuê xòe tán, có lẽ cũng bởi vậy những cơn gió trở mình về nhiều thêm, vi vút đưa những cánh diều no căng chao liệng trên bầu trời những chiều yên ả. Gió đưa đẩy cành lá xào xạc, hòa quyện với tiếng chim ríu rít tạo nên bản âm hưởng bình yên quê hương.

Tháng Năm gọi hè về thật khẽ, đầu tiên là ánh mặt trời chăm chỉ kéo ngày như dài thêm, mới hơn 5 giờ trời đã sáng, tiếng gà vang vọng khắp làng trên, xóm dưới cũng vì thế mà đánh thức mọi người, không cho phép bất kì ai lười biếng, ngủ vùi. Dậy sớm, tập bài thể dục buổi sáng, hít căng lồng ngực hương thơm dịu nhẹ của những bông hoa nở sớm trong vườn, quyện với hương sương đêm dịu nhẹ để thấy lòng người nhẹ tênh, khoan khoái. Hè về, kéo bầu trời như lên cao nhất có thể, xanh hơn và nắng vàng cũng rực rỡ hơn. Những đám mây rủ nhau về hết bên núi nghỉ ngơi, thi thoảng chiều về mới lững lờ theo gió dạo chơi, điểm xuyết trên bầu trời. Đi trong những ngày tháng Năm trong veo, tâm hồn dường như cũng rung lên bao cung bậc của niềm nhớ, của xúc cảm đắm say, vời vợi, khi cơn mưa đầu mùa bất chợt ùa về trong một chiều hanh hao. Bởi thế mà không lạ khi ta gọi tháng Năm là tháng của hoài niệm với dạt dào điệp khúc mùa hè, đất trời bật lên những tín hiệu đổi thay làm lòng người xao xuyến.

Hè về thật rồi! Là tiếng lòng thảng thốt phát lên khi quần áo đượm mùi hương nắng mới. Chiếc quạt máy ngủ yên những tháng ngày dài nay được đem ra cọ rửa, chạy vo vo với những luồng gió mát lạnh hong khô những giọt mồ hôi rơi dài trên trán. Cả chiếc quạt mo cau bà gối phía đầu giường từ chớm đông, để suốt mùa xuân nay lại nằm trên tay bà phe phẩy. Bà ngồi nghe gió hát từ những tiếng phành phạch thật khẽ như thầm thì nhắc nhở mùa hè sang. 

Phía ngoài cổng nhà, con đường đám học sinh nô nức đi học hằng ngày nay cũng dần trở nên trầm lắng. Có lẽ đám nhỏ đang mơ hồ về những hoài niệm và tiếc nuối cho một năm học vội vã sắp qua đi hoặc có thể cũng vì tâm trí đang lơ lửng giữa bầu trời xanh ngắt, lo lắng về những kì thi sắp tới. Có lẽ các em sợ hè về là lúc phải tạm chia xa. Đành rằng đó là quy luật tất yếu của thời gian, của đời người mà sao cứ thấy thương thương đến lạ. Nhìn các em, ta như thấy lại mình của những ngày thanh tân, vụng dại. 

Tháng Năm là vậy, chẳng vội vã kéo về. Xen những ngày rét Nàng Bân vẫn chầm chậm ghé thăm là những cơn nắng ấm dần trở nên gay gắt. Thời tiết đỏng đảnh và thất thường y như tâm trạng của những em học trò đang dần phải lớn. Giữa những thanh âm gọi mùa về thật khẽ, hè đã về, nhẹ nhàng cất lên bản tình ca của riêng mình, hòa vào lòng người đánh thức những dòng hồi ức tỉnh giấc. 

Thủy Tiên

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh