Ra khỏi giấc mơ

Thứ bảy 28/05/2022 04:00

Đi ra, đi vào mãi anh vẫn phân vân không biết nên để câu chuyện kết thúc như thế nào. Nếu để kết mở thì nó cứ chông chênh làm sao, còn để cho nhân vật chính chết thì thật tàn nhẫn… Trần Tôn vò đầu bứt tai, đánh máy được một trang… rồi lại xóa… lại đánh… Anh thấy thương cho nhân vật của mình như chính nó diễn ra ngoài đời thực.

Minh họa: Hoàng Chinh

- Này ông Tôn! Ông có đưa tôi đi siêu thị được không đấy hả?

Tiếng cô vợ the thé vọng từ dưới tầng lên cắt đứt dòng tưởng tượng của Trần Tôn. Đang bế tắc trong ý tưởng, cảm giác bức bối trong người, đã vậy lại còn phải nghe giọng đầy cà khịa của vợ, anh uể oải ngả đầu ra sau ghế, mắt nhắm nghiền lại mặc kệ sự đời.

Một mùi hương tỏa khắp phòng, biết vợ vừa bước vào nhưng anh không muốn tiếp chuyện. Anh biết chắc chắn sẽ như mọi lần, vợ đi làm về là phàn nàn bao nhiêu chuyện từ cơ quan đến chuyện đi chợ, chuyện đi đường, nhất là Trần Tôn vô cùng dị ứng với thói chê bai người khác của cô ta. Mà bản thân mình có gì hoàn hảo: chân to như cột đình, miệng thì nhọn bởi mấy chiếc răng cứ muốn chìa ra đua chen với đời…, thế nhưng bình phẩm ngoại hình của người ta không biết ngượng mồm. Đã có lần anh định nói cho vợ biết miệt thị ngoại hình của người khác là điều tối kỵ, nó thể hiện phông văn hóa thấp kém của người nói, nhưng anh biết với cái kiểu tự cao tự đại của vợ thì có nói cô ta cũng chẳng thèm nghe, vì hiện nay cô ta đang dương dương tự đắc, thỏa mãn với cái chức kế toán trưởng mà cô ta vừa chiếm được.

- Anh xong chưa? Tôi đã bảo anh phí thời gian vào mấy cái chuyện tưởng tượng dở hơi của anh làm gì, tiền chẳng đủ tôi đi "sốp ping" một buổi!

- …!

- Anh làm sao thế hả, người lúc nào cũng cứ như ở trên mây…

Cô vợ nhìn anh tỏ vẻ bất lực rồi tất tả đi xuống, oang oang trả lời điện thoại, hình như là hẹn nhau đi đâu với mấy cô bạn hay đồng nghiệp gì đó. Chờ cho tiếng xe của vợ xa dần rồi mất hút hẳn, Trần Tôn mới đứng dậy với lấy chiếc áo khoác, hai tay đút túi lững thững bước ra phố. Giờ tan tầm nên đường đông đúc, tiếng còi xe chát chúa… Những âm thanh hỗn tạp làm Trần Tôn càng thấy bực bội. Anh rảo bước về phía công viên, chọn ngồi ở một ghế đá nơi góc khuất. Ngẫm nghĩ thấy lời vợ nói cũng không hẳn sai vì ngoài thời gian ở cơ quan thì khi ở nhà lúc nào anh cũng dành thời gian tập trung cho niềm đam mê viết lách. Anh ước giá như tâm hồn mình trẻ lại hai chục tuổi thì anh sẽ viết bằng cả nguồn sinh lực dồi dào tuôn chảy chứ không phải bế tắc như lúc này. Nghĩ đến đây, anh chua xót nhớ đến nàng thơ của mình. Đã tám năm rồi! Không biết bây giờ nàng như thế nào, có vui không, có khỏe không, chắc hẳn nàng đang hạnh phúc lắm…

Hồi ấy, trong một cuộc hội thảo khoa học, anh nhìn thấy nàng. Nàng khác hẳn với những người khác ở khí chất toát ra vừa mỏng manh vừa mạnh mẽ, dứt khoát. Nàng không đẹp lắm nhưng ánh mắt của nàng như có sức thôi miên làm cho người ta nhìn thấy cả một đại dương bí ẩn cần phải khám phá. Sau đó anh ngầm tìm hiểu về nàng thì biết nàng mới hai mươi bảy tuổi và vừa trải qua đổ vỡ của cuộc tình chín năm. Không biết do có sự sắp đặt của ông trời hay không mà dạo ấy anh và nàng hay gặp nhau ở quán nước vỉa hè gần cơ quan. Hóa ra cơ quan nàng cũng ở gần đây. Anh cần nguồn cảm hứng mới mẻ để sáng tạo, nàng thơ của anh đương nhiên phải hoàn toàn khác với những người đàn bà tầm thường anh thường thấy hằng ngày, càng phải khác hẳn với cô vợ đanh đá, lắm điều và thực dụng của anh. Nàng thì cần một chỗ dựa tinh thần, mà nhất là anh quá hợp bởi chất nghệ sĩ lãng mạn cùng với sự am hiểu và điềm đạm của mình. Thế là hai người trở thành đôi bạn. Ban đầu là những cuộc đàm đạo về văn chương thơ phú, sau là mở rộng sang lĩnh vực nghệ thuật, khoa học, lịch sử, thời sự quốc tế… Lĩnh vực nào anh cũng tỏ ra am hiểu, còn nàng mở to mắt như hấp thu lấy cả bầu trời kiến thức mà anh đang trải ra. Anh thấy tâm hồn mình trẻ ra phơi phới, mỗi tế bào, mỗi mạch máu trong cơ thể anh như cựa quậy, tươi mới. Anh sáng tác bằng tất cả sự hứng khởi mãnh liệt và vô cùng hài lòng về những đứa con tinh thần của mình. Trong sáu tháng mà anh cho ra đời hẳn một tập truyện ngắn được giới chuyên môn chú ý và ấp ủ ý tưởng viết một cuốn tiểu thuyết.

Càng tiếp xúc với nàng anh càng như lạc vào một cõi hư hư thực thực. Thanh Nhã - tên cũng như người, nghe nhẹ nhàng, êm ái và rất trữ tình. Nàng thông minh, nàng hiểu biết nhưng nàng kiệm lời; nàng lãng mạn, nàng si tình nhưng nàng hay ghen (dù chưa ai tỏ tình với ai nhưng anh cảm nhận được điều đó); nàng ngây thơ, yếu đuối nhưng vô cùng kiên định, sắc bén… Nàng còn bảo vật chất chỉ là phù du, nàng ước sau này lấy chồng rồi hai vợ chồng sẽ sống ở một nơi vắng vẻ, làm bạn với thiên nhiên hoa lá và lao động chân tay theo kiểu tự cung tự cấp.

Những lời nàng thỏ thẻ khiến anh cảm động vô cùng. Anh viết văn chứ không có khiếu làm thơ nhưng anh lại muốn làm thơ tặng nàng. Bởi anh biết nếu tặng những thứ thuộc về vật chất sẽ khiến nàng khó xử, và anh cũng không quen. Cố nghĩ hẳn một bài thơ nhưng không ổn, anh nhớ lại hai câu thơ anh đã đọc được ở đâu đó và nắn nót viết vào một tờ giấy màu hồng thơm phức "Gửi tặng em cô gái láng giềng. Nụ cười em có rất nhiều duyên" cùng với một chiếc bút có hình người nam và nữ, khi xoay bốn phía thì nó sẽ lấp lánh hiện ra những màu sắc khác nhau. Câu thơ đi mượn nghe thật vô duyên nhưng không ngờ nàng đón nhận bằng sự nâng niu, trân trọng làm anh thấy rất vui, tâm hồn anh lúc nào cũng bay bổng, chan chứa những lời hay ý đẹp.

Một hôm, như thường lệ, anh ra chỗ mọi lần đợi nàng thì giật mình thấy nàng đã ở đấy rồi. Khi anh còn chưa hết ngạc nhiên, nàng đã nói thật điềm tĩnh, giọng như gió thoảng:

- Em nghĩ từ nay chúng ta không nên gặp nhau nữa!

- Tại… Tại sao…? - Anh lắp bắp.

- ... Em phải đi xa. Rất xa. Anh không cần biết đâu.

Bất ngờ vậy ư? Dù sao cũng nên cho sự chuẩn bị trước thế nào chứ. Anh thẫn thờ. Định hỏi gì đó cho rõ nhưng may kịp rụt lưỡi lại vì thấy thật vô duyên. Phải, giữa anh và nàng gọi là tình nhân thì chưa, rõ ràng, nhưng nó cũng không phải một mối quan hệ bình thường. Không cắt nghĩa được, chỉ biết anh thấy hụt hẫng, chới với như rơi xuống một vũng nước. Về nhà, anh nằm vật ra giường và tối đó cũng không ăn cơm. Cả mấy ngày sau người như bị ốm, đến cơ quan làm việc nhưng không nhập tâm làm gì cho ra hồn. Vợ anh tất nhiên không đủ tinh tế để nhận ra những xáo trộn trong tâm hồn đang như vỡ vụn của anh, vì cô ta còn đang mải với những con số và những toan tính mà chỉ cô ta mới biết. Còn nàng, nghe đâu đã chuyển công tác nên anh chưa một lần gặp lại. Gọi điện thì số thuê bao không hoạt động. Suốt cả một thời gian dài anh mới nguôi ngoai được nỗi nhớ nàng. Anh chỉ túc tắc viết một vài truyện ngắn mà anh cảm thấy tạm chấp nhận chứ không còn sự thăng hoa nữa. Cuốn tiểu thuyết chỉ còn đoạn kết nhưng anh cũng bỏ dở. Cho đến thời gian gần đây anh mới bắt đầu gác hết mọi vặt vãnh đời thường để thả hồn vào những trang giấy cùng bạn văn ở khắp mọi miền đất nước.

Đang mải suy nghĩ, bỗng anh giật mình vì cách chỗ ngồi khoảng vài chục mét thoáng qua một dáng hình quen thuộc trong tâm trí của anh suốt tám năm nay. Anh còn đang dụi mắt thì dáng hình ấy đã khuất sau cánh cửa một chiếc xe hơi màu đen đắt tiền và chiếc xe nhanh chóng hòa vào dòng người trong bóng chiều chạng vạng. Anh không biết có phải đang mơ hay không nữa.

Từ hôm đó, gần như chiều nào - chỉ trừ những ngày mưa hoặc có việc bận đột xuất - anh cũng ra công viên ngồi ở chiếc ghế đá khuất ấy mong tìm lại được dáng hình quen thuộc. Suốt khoảng một tháng như thế vẫn không gặp lại, anh nghĩ mắt mình có vấn đề, hoặc trên đời người giống người là chuyện thường tình. Và chiều nào anh cũng về nhà trong tiếng cạnh khóe của cô vợ. Chán nản không muốn về nhà, anh lân la bắt chuyện với cậu thanh niên trẻ sửa xe đạp ở vỉa hè đối diện công viên.

Vậy là anh có thêm một người bạn mới, một độc giả mới. Cậu thanh niên đúng là ham đọc sách, trong mấy ngày mà đã đọc xong mấy cuốn anh đem ra và còn thích thú cuốn truyện ngắn mà anh là tác giả. Cậu tâm sự, do bố mẹ bỏ nhau nên cậu ở với bà nội, mới học hết lớp 9 thì bỏ học, tính sang năm sẽ đi kiếm việc gì đó làm.

Đang thất vọng, hụt hẫng thì lại có một người bạn vong niên cũng hay. Thời gian cứ thế trôi đi, mối quan hệ với vợ cũng cải thiện hơn trước. Một hôm, anh đưa vợ đi mua đồ, đỗ xe trên vỉa hè, tính chờ vợ ở đây thì thấy nàng đi tới. Không ai khác! Người phụ nữ đang bước lại phía anh chính là Thanh Nhã. Thanh Nhã dường như cũng đã nhìn thấy anh, mỉm cười. Nàng bước tới trước mặt.

- Chào anh!

- Xin chào! - Anh nhanh chóng chào lại và không kịp nói gì nữa, cổ họng như bị chặn lại.

- Anh hạnh phúc chứ? - Thanh Nhã lại hỏi.

- Thế còn em, em đã đi đâu, em thế nào rồi? - Anh hỏi dồn dập như sợ nàng biến mất.

Thanh Nhã cười:

- Em không đi đâu cả, em chỉ đi lấy chồng thôi. Nhìn anh kìa. Anh không phân biệt được ranh giới giữa nghệ thuật với đời thực nên em phải làm như vậy.

Anh còn chưa hiểu lời của nàng lắm thì vợ anh đã bước ra, Thanh Nhã gật đầu chào rồi đi thẳng.

Bao nhiêu cảm xúc ùa về, bao nhiêu câu hỏi muốn thốt ra mà chưa kịp nói gì thì Thanh Nhã đã bước về phía chiếc xe hơi đen bóng, ở phía đó có một người đàn ông và một đứa bé chừng sáu, bảy tuổi đang chờ. Họ nhanh chóng lên xe và chiếc xe lại hòa vào dòng người đông đúc. Vợ anh nhìn theo hỏi:

- Ai đấy?

- Một người quen thôi.

- Anh có người quen sang trọng thế! - Vợ anh chép miệng.

Anh cảm thấy như vừa bước ra khỏi vùng mây trắng lơ lửng trên bầu trời. Thanh Nhã có vẻ béo lên đôi chút nhưng trông không khác tám năm về trước là mấy. Nàng mặc chiếc áo màu xanh da trời, quàng một chiếc khăn mỏng và vẫn nụ cười với đôi môi duyên dáng làm cho anh xao xuyến, bâng khuâng y như tám năm trước. Nhìn thần sắc của Thanh Nhã đủ biết nàng có cuộc sống hạnh phúc.

Một tuần sau anh mới ra công viên. Lần gặp lại Thanh Nhã trong phút chốc anh ngỡ là ảo ảnh. Tám năm mới gặp lại. Anh buông tiếng thở dài. "Anh không phân biệt được ranh giới giữa nghệ thuật với đời thực nên em phải làm như vậy". Hóa ra nàng sợ anh yêu nàng nên vội vàng đi lấy chồng để kéo anh trở về đúng đường ray của mình, nếu không anh bị chệch hướng và tất cả sẽ sụp đổ. Nàng thật hiểu biết, thật bản lĩnh, thật cao thượng. Anh phải cảm ơn nàng vì điều đó.

Trời sắp tối, những áng mây ở phía Tây đang chuyển từ màu cam sang màu tím. Sắp phải về nhà rồi. Anh thấy chân mình nhẹ bẫng, dường như anh vừa để tuột mất một thứ gì đó trong tầm tay. Anh miên man nghĩ, đúng trên đời không có gì là mãi mãi cả, vậy mà cuộc sống thì vẫn cứ diễn ra, mặt trời vẫn lên vào buổi sáng và lặn vào buổi chiều.

- Chú mua vé số cho chị đi chú?

Tiếng chị bán vé số đưa anh trở về thực tại. Anh rút hết số tiền trong ví - tiền nhuận bút cho truyện ngắn vừa đăng trên một tạp chí văn nghệ mới lĩnh sáng nay, đưa cho chị bán vé số:

- Chị cho tôi mua hết số tiền này.

- Vâng, vâng! Đây ạ!

Chị bán vé số vừa bất ngờ vừa ngạc nhiên, luýnh quýnh đếm và đưa cho anh cả một xấp vé số. Không buồn đếm lại, anh đến chỗ cậu thanh niên sửa xe đạp tặng hết xấp vé số cho cậu. Không để cậu kịp nói gì, anh vội vã bước nhanh về nhà.

Phải rất lâu sau anh không ra công viên. Cho đến một hôm vợ đòi đưa đi siêu thị anh mới dừng xe gần chỗ mọi lần cậu thanh niên sửa xe. Đang nhìn quanh quất không thấy cậu ta đâu, chị bán vé số vẫy anh lại gần, bảo:

- Chú tốt thế. Hôm trước chú mua vé số cho thằng Long, tối hôm đấy nó trúng giải nhất đấy, được mấy chục triệu thấy bảo nó có vốn mở hiệu sửa xe máy rồi. Mấy hôm liền nó chờ chú đến để cảm ơn, hậu tạ chú mà không thấy chú… Hôm nay chú lại mua hết chỗ vé số này nhé… Chà, người đâu vừa tốt tính lại số may mắn thế!

Mặc chị bán vé số liến thoắng, anh mỉm cười và lững thững ra chỗ mà anh đã từng gặp lại Thanh Nhã. Đúng là trái đất tròn, anh cũng không rõ việc gặp lại nàng là hữu ý hay vô tình nữa. Nhưng dù sao kỷ niệm mãi mãi vẫn chỉ là kỷ niệm đẹp, chỉ nên cất giữ nó ở trong tim chứ không nên đem ra gặm nhấm làm gì. Và cả cậu thanh niên sửa xe đạp nữa, nếu có duyên thì gặp lại, không thì cũng không sao, miễn là việc làm của mình đã giúp được một hoàn cảnh đang bế tắc tìm ra lối thoát trong cuộc sống, còn hơn cứ nói những điều cao siêu mà vô vị.

Lâu lắm rồi tâm trạng anh mới vui vẻ, hoạt bát như hôm nay. Anh dự định từ nay sẽ vui vẻ, hòa hợp với vợ và nhất định sẽ viết nốt đoạn kết cho cuốn tiểu thuyết còn dang dở, đó sẽ là một kết thúc có hậu.

Xuân Thương

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh