Nỗi nhớ cánh đồng quê

Thứ bảy 23/07/2022 05:00

Sáng ở quê là những buổi sớm mai giữa hè, khi ánh nắng ngơ ngác, nhẹ nhàng buông xuống thửa ruộng đầy ăm ắp nước, vẻ trong xanh của bầu trời và sương đêm điểm tô quanh sườn núi chiếc màn mỏng manh, mờ đục. Thỉnh thoảng, gió thổi nhẹ làm lũy tre làng hòa âm kẹn kẹt như du dương reo vào lòng người biết bao nhung nhớ. Từng đợt sóng cảm xúc ùa về để rồi thẫn thờ hoài niệm trước bức tranh đồng quê với muôn sắc màu nỗi nhớ.

Xóm vùng cao Thạch Bình, xã Phi Hải (Quảng Hòa).

Dường như cũng phải hơn sáu, bảy năm rồi tôi mới sải bước ra thăm trọn vẹn cánh đồng. Vì sao lại lâu như vậy? Khi học xong cấp ba, tôi đi học xa nhà. Ra trường lại xa quê lên thành phố làm việc. Hằng ngày lên cơ quan vẫn phóng xe qua cánh đồng làng nhưng dường như những lo toan của cuộc sống khiến tôi chưa bao giờ dừng lại, ngắm nhìn và ngẫm nghĩ về mảnh ký ức thân thương ấy. Thế rồi, dịch bệnh len lỏi vào đời sống. Về khía cạnh nào đó, dịch bệnh khiến mọi người sống chậm lại, trân trọng cuộc sống này cùng những yêu thương sâu lắng. Để lòng người cũng bình thản lại, chậm rãi cảm nhận cuộc sống, hoài niệm về những điều đã trôi qua và cảm nhận những điều bình dị, xinh đẹp vẫn diễn ra xung quanh chúng ta hằng ngày.

Có dịp về lại cánh đồng quê, nơi một phần tuổi thơ của biết bao người, sải bước trên con đường làng nhỏ, bất chợt lòng tôi nhớ đến những ngày nghỉ hè. Khi ve sầu bắt đầu ngân lên những giai điệu buồn và cánh hoa phượng vĩ mỏng manh rụng xuống sân trường, chúng tôi lại xốn xang mơ màng đến những cánh diều no gió bay lượn trên cánh đồng bất tận, những con suối nước cuộn mình trôi chảy, những bờ ao, bờ sông nơi mà mỗi buổi chiều chúng tôi lại bắt chuồn chuồn, xỏ vào nhánh cỏ đem về chăn gà, chăn vịt, nơi có cả con sông quê hiền hòa chảy trôi, tắm mát tâm hồn của đám trẻ con chúng tôi bấy giờ. Và cũng là nơi, trên cánh đồng quê ấy chúng tôi lớn lên theo thời gian mỗi ngày.

Tôi thường có thói quen lưu dấu nỗi nhớ bằng các gam sắc màu. Bắt đầu là màu xanh trên cánh đồng của lúa dậy thì, rồi dần pha chút vàng khi bông chín. Từ màu vàng óng, cánh đồng trơ gốc rạ dần chuyển sang một màu vàng rơm. Gần thời điểm cho vụ mới, một mồi lửa và ngọn khói bốc lên cuồn cuộn là khi ấy sắc trắng cùng chút xám đen của tro xuất hiện trên cánh đồng. Những sắc màu chuyển dần như chu trình của một đời người vất vả, lam lũ. Khi rực rỡ đa sắc của cỏ cây, lúc lại tàn lụi, xám ngắt của đất rạ.

Thế rồi, đồng làng về chiều bình yên như bức tranh hiền hòa, êm dịu. Một bức tranh thiên nhiên mộc mạc, đơn sơ nhưng đủ ấm lòng người xa quê ngày trở về và rơm rớm nước mắt ngày chia xa. Ngọn gió đồng nội thổi miên man làn tóc rối. Gió thổi qua cả những nhành cây gạo đã trổ xanh lá. Dưới gốc gạo này là biết bao kỉ niệm của chúng tôi những ngày thơ bé.

Những ngày được trở về quê, đi giữa mênh mông đồng lúa, ngọn gió quê hương lại miên man thổi vào lòng tôi những giai điệu nhẹ nhàng mà da diết lòng. Gió vờn qua ngọn lúa xanh rì, rập rờn lượn sóng. Gió lùa vào hàng tre bao quanh làng, từng chiếc lá xạc xào thanh âm miền thôn dã. Đâu đó dưới những mái nhà, khói lam chiều vờn lên hòa vào ngọn gió như một tín hiệu dịu dàng của mâm cơm chiều đầm ấm.

Trên đường làng, từng tốp người dắt trâu về chuồng nói cười vui vẻ. Tiếng sáo diều trong trẻo trên cao quyện hòa cùng tiếng cười ngây thơ của trẻ nhỏ. Tôi bất giác nhận ra rằng, hình như chính những ngày tháng xa quê đã làm nỗi nhớ quê càng dày lên theo năm tháng. Nhớ tất cả những gì bình dị mà thân thương quá đỗi, như ngọn gió thổi giữa quãng đồng chiều.

Quê hương có lẽ chính là liều thuốc trong lành, bổ mát xoa dịu nỗi lòng mỗi người giữa bộn bề cuộc sống. Dù có lớn lên, trưởng thành và dạn dĩ bao nhiêu, khi đứng trước cánh đồng quê, tâm hồn mỗi người lại trở về những ngày thơ bé. Thật lạ lùng, ai cũng ao ước được lớn lên để rồi khi đã thực sự trưởng thành, lòng người chỉ mong được bé lại. Dịu dàng và da diết là khúc hát ru yên bình, đằm thắm mà đồng quê đã gieo vào lòng mỗi người, để đi xa thì nhớ thương, ở gần thì hoài niệm.

Hải Đăng

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh