Mưa hè

Thứ bảy 14/05/2022 05:00

Thiên nhiên thật khéo sắp bày mỗi loài hoa như sứ giả gọi mùa về trong nỗi nhớ. Và mỗi khi hàng cây bằng lăng nở bung những cánh hoa màu tím xen kẽ dưới tán lá xanh ngát, từng cánh phượng đỏ lấm tấm trổ bông như khoác lên thành phố một màu áo mới, khi ấy mùa hè cũng bắt đầu nhón gót đến bên thềm với những cơn mưa rào đầu mùa.

Khoảng thời gian giao mùa dường như lúc nào cũng đặc biệt bởi sự giao thoa, kết nối. Như bây giờ đây, khi mùa trở mình qua ô cửa, nắng như vàng rực rỡ trên tán phượng già, gọi từng mầm hoa bé xinh thức dậy. Những cụm hoa muồng hoàng yến cũng đã thôi tận hiến sắc vàng oi ả, tiếng ve ngân vang mỗi lúc một vọng hơn vào những buổi chiều tà. Và đấy cũng là lúc những cơn mưa đầu hạ thổn thức dội vào dòng thời gian từng mong manh hạt nước.

Mưa mùa hạ chợt đến rồi tan biến ngay, đỏng đảnh y như thiếu nữ đang độ tuổi xuân thì. Bầu trời đang trong xanh cao vời vợi bỗng chốc xuất hiện những đám mây đen rồi tối sầm lại. Gió từ nơi đâu xuất hiện làm dịu mát khoảng sân nhà, con đường nóng ran, khiến cây cối rung chuyển. Sấm ù ù ngang tai, sét rạch ngang trời, rồi mưa ập tới. Ban đầu hạt mưa thưa thớt nghe lộp độp, lộp độp, sau đó mưa to dần, nặng hạt. Mưa xối xả trút nước tạo thành bức mành trắng xóa ngoài sân. Những hạt mưa lao xuống từ cành cây, từ mái tôn rồi ngã sõng xoài xuống đất, vỡ tan ra tạo thành dòng nước chảy ra ao hồ, cống rãnh. Mưa bất chợt về làm vạn vật tươi vui, được gội rửa sạch sẽ. Cảnh vật như được ông trời ban thêm nguồn sống.

Cơn mưa mang đến cho mỗi người những cung bậc cảm xúc khác nhau. Với tôi, cảm xúc lúc này thật khó lý giải: vui, buồn đan xen và một chút mơ hồ. Mưa dắt tôi về những hồi ức đẹp của tuổi học trò. Đó là mùa hè của năm lớp mười hai, tôi vẫn mê mải ngắm nhìn từng cánh phượng rơi trong cơn mưa chiều mây giông vần vũ. Lòng bàn tay còn giữ quyển lưu bút ấp ôm bao kỷ niệm tuổi học trò. Những hoài bão và ước mơ ấp ủ rực cháy như cánh phượng ngoài sân trường, thôi thúc tôi lớn lên. Luyến tiếc là một dạng xúc cảm hoài niệm, ấy là khi chẳng có thể quay trở về khoảng thời gian đã trôi qua rất xa, là cả những vụn vỡ mong manh như chiếc bong bóng nước ngoài hiên mà cơn mưa hè tạo thành.

Mưa hè của những năm tiếp nối đã gắn cuộc sống mỗi đứa trẻ với thành phố riêng. Bắt đầu cuộc sống nơi phố thị ồn ào, tập làm quen với những cơn mưa vô tình đến trên ô cửa sổ nơi giảng đường. Với những chiều ký túc xá ngắm mưa rơi, mắt rưng rưng nhìn xa xăm vì nhớ quê nhà.

Và cho đến bây giờ, những cơn mưa mùa hè dường như chưa bao giờ thôi đẹp trong đôi mắt của một kẻ mộng mơ như tôi. Ai cũng có một thời tuổi trẻ với bao hoài bão và ước vọng, như cơn mưa đầu mùa thường kèm theo những giông bão. Dường như, nếu không có cơn mưa ấy, sẽ không có hàng tỉ những giọt nước mát lành tưới tắm đất trời qua ngày nắng hạn và vì những cơn mưa hè nên người ta mới nhớ về những ngày nắng vàng soi rọi.

Chiều nay, trời lại có mưa, từng hạt mưa vần vũ lộp độp, lộp độp rơi trước hiên nhà gọi tôi về những ký ức đã xa và sâu lắng. Thanh xuân là một ga nhỏ trên hành trình của đoàn tàu cuộc đời mà đường ray thời gian chẳng thể quay lại lần nào. Chắc có lẽ vì thế mà những ngày tháng ấy luôn đẹp đẽ, rực rỡ và mong manh theo một cách thật đặc biệt.

Thủy Tiên

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh