Một ngày đầu xuân

Thứ ba 24/01/2023 05:00

Khoảng ba giờ sáng, vợ ông Bạo đã dậy đi chợ. Chợ xa nhà hàng chục cây số nên phải đi thật sớm mới kịp buổi chợ. Mấy con gà thiến nhốt cho ăn ngô rang hằng tháng nay béo tròn chắc đắt hàng lắm. Gần Tết rồi ai chả muốn có con gà sống thiến béo ngậy để cúng tổ tiên. 

Minh họa:Hoàng Chinh

Từ chiều hôm qua ông đã chẻ tre đan hai cái lồng đủ nhốt bốn con gà thiến. Chập tối tự tay ông bắt nhốt chúng vào lồng buộc miệng cẩn thận. Sớm dậy bà chỉ việc thay bộ quần áo mới rồi xỏ đòn nhấc hai lồng gà lên vai nữa thôi. Giúp thế còn giúp thế nào nữa. Nghĩ thế ông Bạo vùi chăn ngủ. Một lúc sau ông Bạo nghe tiếng chó sủa rộ ở cuối bản. Rồi tiếng bà vợ ông ơi ới gọi Diển. Thế là cả Diển cũng đi chợ. Bất ngờ ông Bạo tung chăn bật dậy.

Ông Bạo thương Diển, thương từ lúc còn trẻ, đến bây giờ vẫn thương. Hồi ấy không biết Diển có nhận ra mình yêu cô ấy không nhưng Bạo chưa kịp ngỏ lời thì chiến tranh xảy ra, Bạo xung phong lên đường nhập ngũ. Bạo quay về bản thì Diển đã lấy chồng. Chồng Diển là người cùng làng. Những ngày loạn lạc, gia đình Diển thiếu ăn, bố mẹ đau ốm, có nhà Hầu giúp đỡ mới qua được cơn cùng cực. Diển không yêu Hầu. Trong lòng Diển đã có hình ảnh của Bạo. Diển nhận lời làm vợ Hầu gần như để trả ơn. Diển và Hầu có với nhau cậu con trai thì Hầu cũng ra chiến trường và trở thành liệt sĩ. Diển lâm vào cảnh mẹ góa con côi.

Sau ngày Hầu qua đời, con còn nhỏ tuổi, bao nhiêu khó khăn đè lên đôi vai gầy của Diển. Diển lâm vào tình cảnh khốn khó, Bạo càng thương Diển.

* *

*

Sớm nay thấy vợ và Diển gọi nhau đi chợ, Bạo chợt nảy ra ý định cày giúp Diển đám ruộng rìa bản. Cả cánh đồng đã cày ải xong chỉ còn đám ruộng của Diển đang còn trơ gốc rạ. Sau Tết làm vụ xuân rồi. Ruộng không cày ải cây lúa còi cọc năng suất thấp. Mọi năm cậu con trai của Diển đảm nhiệm công việc này nhưng nay nó đi lao động xuất khẩu nên đám ruộng đành bỏ đó. Thêm nữa để bớt tiền vay ngân hàng cho con đi xuất khẩu, Diển phải bán đi con trâu. Chẳng hiểu vụ này Diển xoay sở ra sao. Lòng ông Bạo bứt rứt không yên. Diển gặp khó khăn mình giúp được việc nào hay việc đó.

Ông Bạo vừa lặng lẽ cày vừa lặng lẽ nghĩ suy. Đúng lúc ông Bạo tháo ách cho trâu, cuộn thừng vác cày lên vai thì giật mình bởi tiếng nói oang oang của thằng Quắng:

- Ầy dà! Ông Bạo cày ruộng sớm nhỉ! Quắng nháy mắt, hất hàm về phía đám ruộng của Diển rồi nhếch mép cười đầy ẩn ý.

Quắng là người cùng bản với ông Bạo. Quanh năm Quắng chìm trong rượu chẳng mấy khi tỉnh táo. Cứ có rượu là Quắng rời nhà đi khắp bản. Gặp ai Quắng cũng tìm cách xỏ xiên. Nhất là đối với phụ nữ Quắng nói những lời khó lọt tai, làm những việc mắt không muốn nhìn. Quắng chẳng sợ ai, chẳng nể ai. Cả bản ai cũng ghét Quắng. Nhìn thấy Quắng từ xa người ta đã tìm đường rẽ. Cứ tưởng mọi người sợ mình, được thể Quắng càng làm càn.

- Ồ! Chào ông Quắng! Đi đâu sớm vậy? Ông Bạo quắc mắt nhìn vào Quắng.

- À! Tôi đi thăm mấy cái rọ cá dưới sông thôi! Trời rét thế này chắc cá chui vào rọ nhiều đấy. Chào ông! Tôi đi đây! Quắng nói.

Ông Bạo thấy lo lo trong lòng. Chuyện này mà đến tai vợ thì ông biết thanh minh sao đây? Cái mồm thằng Quắng ông ổng như chó sủa đêm thế kia làm sao giữ kín cho được.

Gà lên chuồng khá lâu vợ ông Bạo mới đi chợ về. Dù đói nhưng ông Bạo vẫn cố chờ cơm. Nhà chỉ có hai vợ chồng già, con cái trưởng thành đi làm ăn xa, chẳng mấy khi chúng về.

- Bố nó sao không ăn trước đi! Chờ tôi làm gì cho đói bụng! Vợ ông nhẹ nhàng bảo.

- Ăn một mình nhạt hạt cơm lắm! Ông Bạo vừa trả lời vợ vừa sắp mâm cơm.

Trong bữa cơm bà Thầm vui vẻ kể đủ thứ chuyện cho chồng nghe. Cuối cùng bà Thầm nhận xét về Diển:

- Xưa nay tôi cứ tưởng cô Diển lạnh lùng nhưng hôm nay cùng đi chợ tôi phát hiện ra cô ấy cởi mở lắm bố nó ạ! Bà nói thêm.

- Cởi mở với mẹ nó thôi! Với người khác cậy miệng Diển cũng không nói. Ở bản này không ai có thể biết Diển đang vui hay buồn. Ông Bạo nói.

- Có lẽ ông nói phải! Bà Thầm tỏ vẻ đồng tình. Rồi bà buột miệng nói thêm:

- Bố nó hôm nào đi cày đám ruộng cho cô ấy nhé. Khổ thân cô ấy! Một mình xoay không hết việc. Mùa vụ đến nơi rồi!

Ông Bạo ngạc nhiên nhìn vợ. Ông không ngờ vợ mình lại suy nghĩ sâu xa như vậy. Nỗi lo canh cánh theo ông từ sáng đến giờ bỗng dưng tan biến. Ông thật thà bộc lộ với vợ:

- Sáng nay được rỗi tôi làm xong cái việc mẹ nó vừa nói rồi!

- Thế à! Ông làm thế là phải! Hóa ra vợ chồng mình nghĩ cùng một hướng. Vậy là cô Diển yên tâm ăn Tết rồi! Giọng bà Thầm vui vẻ.

Ăn cơm xong ông đeo đèn săn lên trán, khoác chiếc nỏ, giắt ống tên vào người đi ra cửa. Ông Bạo thích săn bắt thú từ thời trẻ.

* *

*

Đi chợ về muộn, Diển nhóm bếp nấu nướng. Ăn xong đã khá muộn. Lâu ngày không đi bộ xa hai chân cứ mỏi nhừ, đau nhức. Diển đun nước ấm thả mấy hạt muối ngâm chân cho dẻo. Bỗng có tiếng kẹt cửa và bóng người bước vào trong nhà.

- Ầy dà! Em Diển ăn cơm chưa? Trời rét quá! Tôi đem cái ấm đến cho em Diển thôi! Tôi thương em mà! Quắng nói trong bóng tối.

- Tôi không cần! Ông về đi! Diển kiên quyết.

- Diển đừng đuổi tôi! Tôi chỉ muốn thương Diển thôi mà! Nói xong Quắng lao vào Diển như con thiêu thân lao vào lửa.

Diển vội vùng dậy vớ cây củi ở bếp đâm đầu lửa vào người Quắng. Quắng túm lấy ném vào bếp. Quắng ôm chặt Diển, quật Diển xuống sàn nhà. Diển cố la hét chống cự nhưng không thể làm gì nổi Quắng đang trong cơn cuồng dâm.

Một luồng sáng chiếu vào người Quắng cùng tiếng hét vang lên:

- Quắng! Buông ngay cô Diển ra!

- Ém me thẩu mừ! Lại cái thằng Bạo! Mày định ngăn cản cái sướng tao à?

Quắng buông Diển rồi bất ngờ húc đầu vào bụng ông Bạo. Ông Bạo bình tĩnh né người làm Quắng mất đà lao sầm vào bức vách. Ông Bạo phi đến khóa chặt hai tay Quắng. Quắng nhăn răng kêu đau, xin ông Bạo tha tội.

- Cô Diển tìm giúp tôi sợi dây thừng! Tôi trói chặt cái thằng dâm ô này vào cột nhà rồi báo công an xóm đến lập biên bản! Ông Bạo dọa.

- Đừng mà! Đừng báo công an mà! Xấu hổ lắm! Tôi còn vợ con mà ông Bạo ơi! Hãy tha cho tôi lần này đi! Xin ông và Diển đừng nói cho ai biết chuyện nhé. Tôi biết tội rồi! Tự nhiên Quắng khóc rống lên nghe thảm thiết.

Ông Bạo tin rằng Quắng đã thật thà hối cải nên thả tay buông tha cho nó.

- Thôi về mà ngủ với vợ! Đừng đi lung tung như con chó dái! Có ngày chui vào nhà đá! Ông Bạo nói.

Quắng rối rít cảm ơn và cúi đầu lủi nhanh ra cửa.

- Sao anh đến cứu em đúng lúc vậy? Giọng Diển vẫn còn run.

- À! Anh vào Khuổi Khoang soi bắt gà rừng. Qua đây nghe tiếng em kêu cứu. Đoán có chuyện chẳng lành nên anh vội chạy đến ngay! Ông Bạo nói.

- Không có anh đến đúng lúc hẳn hôm nay em bị thằng Quắng làm nhục rồi. Ơn anh thật lớn! Diễn xúc động nói.

- Ơn huệ gì đâu! Thôi anh tiếp tục vào rừng đây! Em khóa cửa đi ngủ đi! Chắc hôm nay đi chợ xa mệt rồi!

- Anh ở lại thêm chút nữa với em! Em chỉ sợ thằng Quắng quay lại thôi! Diển nói.

Diển bỗng nép vào người ông Bạo. Hơi thở của Diển phả vào ngực ông nồng ấm. Ông đặt bàn tay lên bờ vai của Diển và nói:

- Diển ơi, anh đi đây!

Nói xong ông bước những bước dứt khoát ra khỏi cửa. Diển đứng lặng nhìn theo cái dáng to khỏe của ông Bạo lẫn dần vào màn đêm. Mắt Diển nhòe đi. Diển thấy ứ nghẹn nơi lồng ngực. Diển định cất tiếng gọi ông Bạo nhưng không hiểu vì sao ghìm lại được.

* *

*

Ngày mùng hai Tết hai vợ chồng ông Bạo sang nhà Diển chúc Tết. Ra khỏi nhà một lúc thì hai vợ chồng ông gặp ngay thằng Quắng ngất ngưởng giữa đường.

- Ầy dà! Năm mới chúc hai người mạnh khỏe! Hai người đi hội xuân à? Quắng cười hì hì.

- Chúng tôi đi sang nhà cô Diển chúc Tết! Anh đi cùng không? Bà Thầm nói.

- Đây đang có việc mà! Hai người khác đi thôi! Chúc Tết cô Diển xong hai người đến nhà tôi uống chén rượu xuân nhé!

- Ừ! Ông cứ về chuẩn bị rượu đi! Chúng tôi nhất định sẽ đến! Ông Bạo đáp lại. Ông ngạc nhiên bởi thái độ đon đả khác thường của Quắng. Từ sau vụ ở nhà Diển, Quắng đã thay đổi tính nết rồi sao? Ông Bạo nghĩ. Tự nhiên ông thấy không khí xuân thật là đầm ấm. Lòng ông lâng lâng. Lâu rồi ông không có cảm giác như thế này.

Hai vợ chồng ông Bạo tiếp tục rảo bước. Trước mắt ông hiện lên cây đào hoa nở ngập cành thắm đỏ. Không biết Diển trồng nó từ bao giờ mà xuân này hoa nở đẹp đến vậy? Ông âm thầm tự hỏi.

 

Hữu Tiến

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh