Lá Vàng ra biển lớn

Thứ bảy 11/09/2021 04:00

Lá Vàng chìa bàn tay ra đón chị Gió heo may đang vờn qua, nó sung sướng vì toàn thân được chị Gió đưa đẩy, như thể sắp được bay lên không trung. Chợt cây Mẹ nhìn Lá Vàng nghiêng ngả bèn lo lắng nói:

- Nào Lá Vàng cẩn thận, kẻo con sẽ bị rơi xuống dưới mặt đất kia, hoặc là con sẽ bị quăng đi rất xa đấy!

- Thật à Mẹ? Con sẽ được xuống dưới mặt đất và sẽ được đi rất xa ư? Lá Vàng thích thú reo lên.

Lá Vàng nhìn xuống lưng chừng đồi, con đường nhỏ ngoằn ngoèo dẫn đi đâu đó xa lắc, từng tốp trẻ con đeo cặp sách sau lưng, trên cổ bọn họ đeo chiếc khăn màu đỏ rất đẹp. Lá Vàng chăm chú ngắm lũ trẻ, nó thầm ao ước được theo bọn trẻ đó. Nghe bọn họ chuyện trò ríu rít vọng lại, Lá Vàng càng thêm háo hức, chả lẽ nó cứ phải đeo bám trên cành cây Mẹ như thế mãi sao? Chợt chị Gió lại ào qua gọi Lá Vàng:

- Này Lá Vàng! Có muốn đi chơi với chị không? Chị Gió gọi.

- Có... chị cho em theo với! Lá Vàng nhảy ra khỏi cành cây Mẹ. Nó quay tít theo chị Gió.

- Lá Vàng con ơi? Cây Mẹ hốt hoảng gọi Lá Vàng trong tuyệt vọng.

- Mẹ... ơi... Lá Vàng gào lên sợ hãi, nó nhìn xuống bên dưới, tấm thân Lá Vàng mỏng mảnh quay cuồng theo chị Gió.

- Đừng sợ, có chị đây! Em muốn đi đâu? Chị Gió hỏi.

- Em cũng không biết nữa! Lá Vàng sợ hãi.

- Vậy em xuống chơi cùng bọn trẻ đi học nhé, chị còn phải vượt đỉnh núi cao ngất kia để báo cho vạn vật biết mùa đông sắp tới! Chị Gió nói xong vụt bay đi rất nhanh.

Minh họa: Hoàng Chinh.

Lá Vàng đành buông xuôi, nó nhìn lên cây Mẹ tít trên cao đang khuất dần sau làn sương mùa thu. Lúc này Lá Vàng mới ân hận, chỉ một chút sơ sểnh, thích được phiêu lưu mà phải xa cây Mẹ mãi mãi. Lá Vàng tấm tức khóc. “Ụp”, Lá Vàng hai tay ôm đầu, mắt nó nhắm tịt lại, phen này chắc là chết rồi!

- Năm nay dịch “cô vít” nên bọn mình nghỉ hè lâu các cậu nhỉ? Một giọng con trai vang ngay bên tai Lá Vàng.

Nó bèn mở mắt, hóa ra, nó đang nằm trên nắp chiếc ba lô đựng sách vở của một cậu học trò! Hú vía, nó đưa tay sờ khắp mình mẩy, cũng may không bị vết thương nào, chỉ đau ê ẩm một chút thôi.

- Ừ, năm nay nghỉ lâu quá cũng chán, tớ thích đến trường học vui hơn, ở nhà buồn ghê. Một cô bạn nhỏ trong tốp học sinh đáp lại.

- Tớ thì nhớ bố! Tuần trước bố tớ cùng các cô chú y, bác sĩ vào Thành phố Hồ Chí Minh chống dịch “cô vít” rồi! Giọng cậu con trai lại vang bên tai Lá Vàng.

- Thế à? Bố cậu sẽ sớm về thôi, tớ nghe nói ở vùng dịch các bạn không thể đến trường học! Cô bạn nhỏ động viên bạn.

- Các bạn ấy chắc là buồn lắm... một giọng khác tiếp lời.
- Cũng may quê bọn mình chưa bị dịch “Cô vít”! Giọng nói lại vang bên tai Lá Vàng.

Hai tay Lá Vàng gối dưới đầu, nó nằm khểnh trên nắp ba lô hóng chuyện của bọn trẻ, nó quên mất phải xa cây Mẹ, quên cả nỗi sợ hãi lúc bị lộn lòng vòng trong không trung, “Cô vít” là gì mà có vẻ đáng sợ nhỉ? Lá Vàng tự hỏi. Suốt ngày chỉ bám trên cành cây Mẹ, ngắm mây trời, tắm mưa chán lại chơi với nắng, với gió... đúng là chán thật. Thì ra còn biết bao nhiêu chuyện mà Lá Vàng không biết!

- Ơ Lá Vàng, sao cháu lại đi học với bọn trẻ thế? Bác Gió ào đến nhấc bổng Lá Vàng lên cao và hỏi.

- Cháu chào bác Gió, cháu muốn đi khắp nơi, ở dưới kia có cái gì màu xanh đang lững lờ đi thế hả bác Gió? Lá Vàng ngạc nhiên.

- À, đó là dòng sông, Lá Vàng ạ! Bác Gió vẫn nâng Lá Vàng trên cao và nói.

- Vậy dòng sông ấy đi về đâu vậy bác Gió? Lá Vàng nhìn theo con nước trong vắt đang lượn lờ qua ghềnh đá, khi lại len lỏi dưới những vòm cây cổ thụ hai bên bờ thắc mắc.

- Dòng sông sẽ trôi ra biển cả xa lắc cháu ạ! Bác Gió giảng giải.

- Biển ấy có lớn như rừng chúng ta không hả bác? Lá Vàng lại hỏi.

- Ồ, biển lớn gấp ngàn cánh rừng cộng lại ấy chứ! Ở bờ biển cháu chỉ có thể thấy nước mênh mông, chứ không bao giờ thấy bờ bên kia, trên mặt biển những con sóng bạc đầu, ngày đêm nối đuôi nhau vỗ vào bờ ầm ào không biết mệt mỏi. Trên biển có những con tàu to bằng cả tòa nhà mà khi nãy bác cháu mình bay qua ấy, nó còn cao hơn cả cây Mẹ nữa.

- Bác Gió ơi, bác bay xuống thấp tí nữa, nghe bác nói cháu thích ra biển lớn lắm, bác hãy thả cháu xuống dòng sông kia, cháu sẽ làm bạn với dòng sông.

Lá Vàng vội nói, bởi vì chỉ chút xíu nữa, bác Gió sẽ đưa Lá Vàng qua bờ sông bên kia mất.

- Thôi được... cháu hãy theo dòng sông đi nhé! Chúc cháu may mắn.

Bác Gió bay vút qua núi. Lá Vàng trôi theo dòng sông. Mơ về biển cả.

Đoàn Ngọc Minh

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*)

  (*)

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh