Vết nứt

Thứ bảy 23/02/2019 06:00

Nhà Khẳn và nhà Ngoạn từ thời ông nội của họ đã dựng cạnh nhau. Khẳn và Ngoạn cùng tuổi, thân nhau từ thời còn chạy lon ton. Và cả hai đều chung nhau cái nghèo, cái khổ. Bố mẹ họ chết đi chẳng để lại gì đáng giá ngoài ít ruộng nương cùng căn nhà gỗ tạp lợp cỏ gianh.

Minh họa: Hoàng Chinh

Tuy hai người chơi thân với nhau nhưng tính tình hoàn toàn trái ngược. Trong khi Khẳn nhỏ nhen hiếu thắng thì Ngoạn rộng rãi, điềm đạm. Ngoạn biết tính tình của bạn nên tránh mọi va chạm với Khẳn. Ngày nhỏ hai người chơi bi, đánh chuyền, biết Khẳn hay ăn gian để giành phần thắng, Ngoạn cũng không nói gì. Nhiều lần không chịu được, Ngoạn phản ứng thì lập tức Khẳn nằm ra đất giãy dụa, mồm kêu toáng lên Ngoạn đánh người. Cứ mỗi lần như vậy Ngoạn lại bị bố cho một trận đòn oan. Nhìn những vết lằn trên mông Ngoạn, Khẳn tỏ ra thích thú. Lớn lên cả hai đều có gia đình. Quanh năm họ rơi không biết bao nhiêu là giọt mồ hôi trên mặt ruộng nương nhưng đói nghèo vẫn không chịu buông tha.
Một lần sau bữa cơm tối, Ngoạn sang nhà Khẳn uống nước, nói chuyện cho vơi bớt mệt nhọc trong ngày. Chuyện xa, chuyện gần mỏi mồm họ lại quay ra nói với nhau cái chuyện đói nghèo.
- Khẳn này! Bọn mình không phải hạng lười biếng nhưng sao vẫn cứ đói dài thế nhỉ? Ngoạn hỏi.
- Tao cũng đang định hỏi mày như thế đấy. Từ lâu tao nát óc mà chưa tìm được câu trả lời! Khẳn nói.
- Vừa rồi tao nghe ông trưởng thôn nói là ngân hàng cho những hộ nghèo vay tiền không lãi suất trong hai năm để đầu tư cho chăn nuôi. Hay là tao cùng mày đi vay về mua trâu, bò để nuôi đi. Trâu bò đang được giá đấy. Mày không thấy hội buôn ngày mấy bận vào bản tìm trâu, bò là gì! Ngoạn bàn.
- Hay đấy nhỉ! Chúng mình làm đơn thử xem. Khẳn nhiệt tình, hào hứng.
Thế là hôm sau họ cùng nhau làm đơn và được ngân hàng chấp thuận. Vay được tiền họ tìm mua mỗi người một con bò cái về nuôi. Quê của họ nhiều đồi nên nhiều cỏ. Hai con bò thay đổi từng ngày. Đà này chẳng mấy chốc sẽ có bê con. Vài năm nữa sinh sôi nảy nở thành đàn. Tiền ở đấy chứ đâu. Biết mình đi đúng hướng, Ngoạn vui lắm, ngoài việc đồng áng anh dành hết thời gian cho con bò.
Khẳn cũng hăm hở lắm, nhưng chỉ được vài tháng đầu. Một con bò đã chiếm hết thời gian chơi bời rồi, ít nữa nhiều lên có lẽ cả giấc ngủ cũng phải dành cho bò mất. Khẳn chán nản thở dài. Một hôm Khẳn nói với Ngoạn:   
- Tao thấy nuôi bò kiểu này vừa tốn công lại chẳng thấy đồng tiền. Hay bọn mình bán quách đi cho nhẹ người! Rồi ta tìm cơ hội làm giàu khác.
- Mày nói cái gì lạ tai thế! Vừa nuôi được vài tháng đòi có tiền ngay! Mày không ngủ mê đâu chứ! Ngoạn hết sức ngạc nhiên.
- Làm gì có chuyện mê sảng ở đây! Tao nói thật đấy! Mày không bán thì tao khác bán! Khẳn bảo.
- Tao thấy con bò có thể giúp cho ta thoát được cảnh đói nghèo! Tao quyết nuôi đến cùng! Tao không bán đâu! Ngoạn nói.
- Mày thích nuôi tao để lại cho!
- Mày định bán bao nhiêu? Ngoạn hỏi.
- Đủ vốn trả ngân hàng và có lãi chút ít là được! Khẳn đáp.
- Tao sẽ mua! Ngoạn nói.
Thực ra Ngoạn chẳng có nhiều tiền nhưng vì đây là giống bò lai, sinh sản khỏe nên anh cố mua bằng được. Tậu thêm con bò, vợ chồng Ngoạn thêm vất vả nhưng khi thấy chúng mỗi ngày một lớn, vợ chồng anh nhìn nhau miệng nở nụ cười.
Từ ngày bán con bò cho Ngoạn, Khẳn cảm thấy nhẹ nhàng như con trâu được tháo ách khỏi vai. Tiền nợ ngân hàng không thèm trả, Khẳn cứ để trong túi, tiêu mỗi ngày một ít hết lúc nào không hay. Khẳn ngơ ngác như bị mất cắp. Thỉnh thoảng Ngoạn sang chơi bàn cách làm ăn cùng Khẳn thì anh ta nói rằng đang chờ thời cơ. Khẳn bảo thời cơ quan trọng lắm nếu ta nắm bắt được thì trong chớp mắt bằng cả đời người tích cóp.
- Mày nói phải nhưng thời cơ phải do chính ta tạo ra chứ. Mày cứ há mồm chờ thì đến bao giờ miếng thịt mới rơi vào! Ngoạn nói.
- Cái đó tao không biết. Có thể nay mai! Có thể đến khi xuống lỗ cũng không gặp được thời cơ nhưng tao cứ chờ! Khẳn cười ngất.
Biết Khẳn không cùng đường làm ăn, Ngoạn bèn đứng dậy ra về.

*           *
*

- Anh Khoảy ơi! Cơm rau em nấu xong rồi bát đũa các anh cứ xếp để, sáng mai em đến rửa! Chiều nay cho em nghỉ sớm nhé! Trời sắp mưa rồi! Nhự vừa nói vừa nhìn trời.
Nhự là vợ của Khẳn. Tháng trước đoàn khảo sát thiết kế đường có đến trọ nhà và nhờ Nhự nấu nướng cho đoàn. Khi chuyển chỗ khác họ cũng nhờ luôn Nhự đi theo làm cấp dưỡng. Anh Khoảy trưởng đoàn bảo Nhự nấu ăn ngon hợp khẩu vị mọi người nên đoàn không muốn tìm người khác. Đang túng thiếu Khẳn đồng ý liền. Tiền công của Nhự chỉ hơn triệu đồng, chẳng nhiều nhặn gì nhưng cũng đủ mua muối mỡ trong tháng.
Nhự còn trẻ. Mỗi lần từ công trường về nhìn đôi má đỏ hây hây của Nhự mà Khoảy thấy lòng mình rạo rực, bao nhiêu mệt mỏi căng thẳng trong ngày dường như dịu nhẹ hẳn. Nhiều khi Khoảy muốn thả lời tán tỉnh nhưng ngại chồng Nhự nên cố buộc chặt nó trong lòng. Giờ thì tình thế khác rồi, Nhự đã đi theo đoàn cách nhà mấy bản đã đến lúc ta mở mồm được rồi. Khoảy nghĩ.
- Anh mời em ăn cơm với đoàn cho vui! Đằng nào trời cũng sắp mưa rồi! Chờ qua cơn mưa sẽ về. Khoảy nói.
-  Cảm ơn anh! Để khi khác em sẽ ăn cơm cùng các anh giờ sắp tối rồi! Đi đêm một mình sợ lắm! Nhự từ chối.
- Sợ gì! Anh sẽ đưa em về! Mồm nói tay Khoảy cầm vào cổ tay Nhự. Cổ tay Nhự trắng ngần làm mắt Khoảy nhìn không muốn chớp.
- Anh buông tay để em về kẻo muộn! Nhự nói.
- Với điều kiện là em phải ở lại ăn cơm! Khoảy càng nắm chặt hơn.
- Em sẽ ở lại nhưng anh phải đưa em về đấy! Nhự đành bằng lòng ở lại. Nhự bỏ một bữa cơm nhà cũng chả sao nhưng chỉ sợ anh Khẳn một mình ăn cơm nuốt không xuống thôi. Tí nữa anh Khẳn có hỏi sao về muộn thì mình đổ hết cho cơn mưa là êm chuyện. Nhự vừa ăn vừa nghĩ ngợi.
Nhự và đoàn khảo sát thiết kế đường ăn cơm trong tiếng mưa đập rào rào trên mái lán. Chừng nửa tiếng thì cơn mưa ngớt dần rồi tạnh hẳn. Bóng tối ùa đến bưng lấy mắt mọi người. Cây đèn bão được thắp lên tỏa thứ ánh sáng vàng nhạt trong lán.
- Hết mưa rồi! Xin phép các anh em về thôi! Nhự nói.
- Để anh đưa em về! Vừa nói Khoảy vừa tìm chiếc đèn pin trong ba lô.
Sau cơn mưa, bầu trời được tắm rửa không còn mây đen che phủ, nền trời sao nhấp nháy sáng. Khoảy và Nhự rời lán được đoạn đường thì ngọn núi phía đông ló ra vầng trăng tỏa ánh sáng ảo huyền, dìu dịu xuống mặt đất.
- Trời thương em đấy anh Khoảy ạ! Nhự ngước nhìn bầu trời và nói.
- Chỉ có trời mới thương em thôi sao? Em không biết có một người cũng đang thương em đến cháy ruột, cháy gan ư?
- Em không biết! Nhự đáp nhỏ nhẹ.
- Người đó đang bước cùng em đấy! Em ngạc nhiên lắm phải không?
-  Anh chỉ giỏi nói dối thôi! Em là con gái xó rừng quanh năm chỉ biết đến cây ngô, cây lúa chưa bao giờ biết son phấn! Anh là cán bộ ăn trắng mặc trơn đời nào để mắt đến em!
- Anh nói thật lòng đấy! Miệng anh chỉ biết nói lời thẳng như cây chuối thôi! Tuy thoát ly nhưng anh cũng là trai miền núi mà! Anh thương em từ buổi đầu mới gặp nhưng vì có mặt chồng em nên anh cố nén giờ mới có dịp cởi tấm lòng cho em hay!
- Ôi! Anh nói hay quá! Tiếng là có chồng nhưng em đâu được ngày nào yêu nhau đâu! Mọi chuyện đều do người già sắp đặt cả!
- Thế thì thiệt thòi quá! Anh sẽ bù đắp cho em nhé! Em đồng ý không?
- Em không biết!
Khoảy dừng bước. Quay lại ôm lấy Nhự. Đặt lên má Nhự một nụ hôn.
- Đừng anh! Kẻo người khác nhìn thấy xấu hổ chết. Nhự nói trong hơi thở gấp.
- Ngoài ông trời ra không ai nhìn thấy đâu! Mà trời thì thương em sẽ đùm bọc cho em thôi!
- Anh khéo nói lắm! Chịu thôi!
Hai người ôm chặt lấy nhau. Trao cho nhau những cái hôn nồng cháy. Lúc này dù trời có sập trên đầu cũng khó tách hai người ra được.

*         *
  *   

Nghe tin Ngoạn sắp được một cục tiền đền bù do có con đường đi qua đám rẫy, lòng Khẳn giãy lên niềm ghen tức. Có thể từ món tiền này Ngoạn trở nên giàu có nhất bản. Ngoạn sẽ xây nhà, tậu xe máy. Trong khi đó Khẳn vẫn ở ngôi nhà lợp tranh, xe đạp còn chưa có mà đi thì không thể chịu được. Đè cái ghen tức trong người, Khẳn vớ chai rượu tu một hơi rồi lên giường nằm ngủ. Thức giấc trời đã sâm sẩm tối, mây đen phủ kín bầu trời, Khẳn ngó nghiêng vẫn chưa thấy Nhự về. Sao hôm nay về muộn thế nhỉ. Mà trời lại sắp mưa nữa chứ. Có lẽ phải đi đón thôi. Nghĩ vậy Khẳn cầm đèn pin và giắt thêm con dao chọc tiết lợn đề phòng thú dữ.
Hai cơ thể đang quấn vào nhau ngay hốc đá ven đường thì một luồng ánh sáng chiếu thẳng vào mặt họ.
- Đồ gian phu dâm phụ! Tao bắt được được chúng mày rồi! Khẳn run lên vì giận.
Nghe tiếng quát, hai thân thể vội vàng rời nhau.
- Để nguyên hiện trường không ai động đậy! Nếu đứa nào cưỡng lại con dao này sẽ lập tức chui vào bụng. Khẳn gằn giọng giơ con dao nhọn trước ánh đèn pin. Khẳn kéo đoạn sắn dây dại trói chặt tay hai người rồi ra lệnh:
- Cả hai người theo ta về nhà lập biên bản! Ở đây không có giấy mực.
Mặc cho Khoảy và Nhự van nài, nhất quyết Khẳn không tha. Lôi hai người về đến nhà, cho cẩn thận anh ta buộc chặt cả hai vào cột nhà rồi lục tìm giấy bút lập biên bản. Viết xong Khẳn đọc cho Khoảy cùng Nhự nghe. Khẳn bảo:
- Chúng mày còn có gì nói nữa không? Nếu thấy đúng thì ký vào đây!
Trước sự khống chế của Khẳn, không còn cách nào hơn buộc đôi tình nhân phải ký vào biên bản. Chờ cho họ ký xong, đút tờ biên bản vào túi, Khẳn chỉ vào mặt Khoảy:
- Thằng kia nghe đây! Tao sẽ tha chết cho mày với một điều kiện!
- Điều kiện anh cứ nói! Khoảy run run.
- Đơn giản thôi, tao nghĩ mày sẽ làm được! Mày hãy thay đổi thiết kế, nắn con đường qua đám rẫy của tao thay vì hiện nay nó đi qua rẫy của thằng Ngoạn! Mày trả lời tao ngay!
- Hiện nay thiết kế chưa trình cấp trên. Có thể thay đổi được. Mong anh tha thứ cho tôi! Và tôi cũng xin anh đừng hành hạ Nhự. Nguyên nhân sự việc đều từ tôi cả. Khoảy nói.
- Ái chà ! Cao thượng gớm nhỉ! Tao hứa sẽ không làm gì Nhự cả! Khẳn cười khẩy.
Đúng như lời hứa của Khoảy, con đường được nắn qua đám rẫy của Khẳn. Và như thế Khẳn đút túi khoản tiền đền bù khá lớn. Ngoài ra anh ta còn chia đám rẫy ra nhiều lô bán dần. Có tiền Khẳn cất căn nhà mái bằng khang trang. Khẳn phổng mũi vì cả bản chỉ mình có ngôi nhà xây mà thôi. Với Nhự, nhiều khi Khẳn cũng muốn quên đi chuyện cũ nhưng hàng đêm cứ sờ vào người Nhự, lập tức cái cảnh Nhự và thằng cha đội trưởng khảo sát thiết kế đường đang quấn lấy nhau cứ hiển hiện trước mặt. Thay vì ân ái, Khẳn quay ra đánh đập Nhự. Bị nhiều trận đòn đau nhưng Nhự không mở mồm van xin. Thế rồi một đêm Nhự bỏ nhà ra đi cùng với hai má sung to như ong đốt vì chồng đánh. Người ta phỏng đoán rằng Nhự đi tự tử, nhưng cũng có người nói gặp Nhự ở ngoài tỉnh cùng với người tình là anh chàng đội trưởng Khoảy năm xưa. Mọi lời đồn đại đều lọt vào tai Khẳn, nhưng anh ta chẳng thèm đi tìm. Tìm làm gì kẻ ăn ở hai lòng ấy.
Khẳn có thói quen dậy muộn nhưng hai hôm nay không tài nào ngủ được vì tiếng đào đất bên nhà Ngoạn. Khẳn cứ tưởng với kiểu làm ăn của Ngoạn đến xuống lỗ cũng không thể xây được nhà. Ngờ đâu từ hai con bò vài năm sau, vợ chồng Ngoạn có cả một đàn bò. Vợ chồng Ngoạn bán đi nửa đàn đã thừa tiền xây căn nhà hai tầng khang trang. Vợ chồng Ngoạn chậm mà chắc. Trong lòng Khẳn thầm thán phục. Không ngủ được, Khẳn mở mắt nhìn khắp gian phòng trống trải. Bỗng Khẳn phát hiện một vết nứt nơi góc nhà. Vết nứt khá rộng có thể đặt lọt ngón tay. Vết nứt xuất hiện từ bao giờ, Khẳn không hề biết. Tại Khẳn cả. Hồi làm nhà, chỉ vì tiếc tiền nên Khẳn đào móng quá nông. Có lẽ lâu ngày cái móng không chịu nổi sức nặng của căn nhà hai tầng nên mới sinh vết nứt. Giờ nhận ra đã muộn rồi còn biết làm sao? Khẳn thở dài não nuột.

Hữu Tiến

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Tắt bộ gõ Gõ tự động Telex VNI VIQR 

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh