Tuổi thơ với ao nhà

Chủ nhật 21/06/2020 09:00

Ngoài Bắc, nhà nào ở quê dường cũng có một cái ao phía trước sân. Sở dĩ như thế, bởi nhà thường làm theo hướng Nam, gió Nam mỗi lần thổi lướt qua mặt ao lại mang theo hơi nước vào nhà mát rượi. Ao còn rất tiện lợi cho cuộc sống của người dân quê. Cũng bởi lẽ đó mà suốt một thời tuổi thơ, lũ trẻ quê nghèo chúng tôi có biết bao kỷ niệm bên cái ao nhà bé nhỏ.

Mô hình nuôi cá ở Hòa An.

Hồi ấy chưa có máy xúc. Để đào được cái ao, bố tôi nhờ anh em, hàng xóm đến đào cả tuần mới xong. Xong xuôi, quanh bờ ao còn được kè đá để đất trên bờ không sạt lở xuống. Và cứ vài ba năm, ao lại được vét bùn đổ lên vườn, lên bờ. Ao giáp đồng làng nên quanh năm mặt ao lúc nào cũng ăm ắp đầy nước.

Trên bờ ao nhà, bố dành một đoạn làm bậc thềm bước xuống. Bậc thềm rộng rãi được láng xi măng, cát đàng hoàng. Bờ ao là nơi bố mẹ rửa tay chân, đồ dùng khi đi làm đồng về. Là nơi anh em tôi ngồi băm bèo, thái rau, thả những chiếc thuyền giấy con con, có khi ngồi cả buổi chỉ để câu những chú cá lia thia, lòng tong hay cá rô, cá diếc... Tôi thích những khi ngồi trên bậc thềm thả đôi chân xuống mặt nước ao trong vắt, cảm nhận vẻ mát lạnh lan tỏa từ đôi bàn chân nhỏ xíu. Thích những đêm trăng sáng, ánh trăng vàng rải xuống mặt ao long lanh như một miền cổ tích.

Ngày ấy, nhất là những buổi trưa nắng nóng oi ả, mấy anh em tôi thường quanh quẩn trên bờ ao. Phần vì nắng nóng khó ngủ, phần vì quanh bờ ao, bố mẹ trồng nhiều cây ăn quả, nào đu đủ, nào chuối, nào ổi, khế ngọt... Chúng tôi chẳng khác gì những chú chim sâu cần mẫn cứ săm soi nặn tìm từng trái chín rồi nằm vắt vẻo trên cây bên bờ ao ăn ngon lành! Có khi đang ăn, chợt giật mình trước một tiếng đớp động hay quẫy đuôi rất mạnh của một chú cá tinh nghịch nào đó dưới mặt ao.

Ao quê, đó còn là nơi để lũ trẻ chúng tôi tắm táp, đùa vui giữa trưa hè rát bỏng. Thường thì trước khi biết tắm sông, chúng tôi phải tập bơi ở ao, vì nước ao cạn và phẳng lặng dễ bơi hơn. Đã thế, ao lại sẵn ở trong khuôn viên nhà chẳng cần phải đi đâu xa. Chỉ một mặt ao thôi mà có thể tổ chức đủ trò, nào tập bơi, nào chuyền bóng, nào đuổi bắt... Vui nhất là được nằm trên một thân cây chuối bơi qua bơi lại quanh mặt ao như những chiếc thuyền độc mộc. Tắm ao dù có khi bê bết bùn đất, khi bị ngứa gãi đỏ cả tay chân, vậy mà lũ trẻ xóm tôi đứa nào cũng thích thú, chỉ mong nhanh đến trưa để được tụ tập.

Ở quê sẵn tre nên bố còn làm một giàn tre chắc chắn chiếm một khoảng rộng trên mặt ao. Mùa nối mùa, trên mặt ao khi là giàn mướp hương, lúc lại là giàn bầu, giàn bí. Đất bùn ao tốt, nước ao mát, quanh ao nắng chan hòa, giàn tre mùa nào cũng phải gồng mình bởi những dây mướp, dây bầu quả sai trĩu trịt. Bố bảo: “Mẹ trồng cây được cái mát tay!”. Còn anh em tôi nghe chẳng hiểu gì, chỉ thích mang theo cái chậu nhôm to tướng lội xuống ao rồi cứ thế ngửa cổ lên, với tay hái quả trên giàn.

Nơi ao nhà, vui biết mấy là những khi bắt cá. Những hôm thèm ăn cá, bố lại xách chài đứng trên bờ ao quăng, cái chài được tung lên xòe ra như bàn tay úp chụp xuống mặt ao. Bố từ từ kéo chài lên, còn anh em tôi mắt chăm chăm nhìn xem có cá quẫy động trong chài hay không. Thế rồi khi chài đã kéo hết lên nằm gọn trên bờ ao, anh em tôi thi nhau gỡ cá ra bỏ vào thùng trong niềm vui ngỡ ngàng, thích thú.

Vào những dịp hút cạn ao để vét bùn lên còn vui hơn nhiều, khi nước ao được hút cạn dần, cá dưới ao cứ thế bị dồn lại, búng quẫy lấp lánh như sao sa, trông đến đã mắt.

Giờ xa quê, sống giữa thị thành, nhà ở chỉ vẻn vẹn trong mấy chục mét vuông, đủ để ra vào, che mưa, che nắng. Bỗng nhiên cứ thấy thèm cảm giác được đi giữa sân dạo quanh vườn, nhất là được đứng ở bờ ao thoáng đãng, ngắm mặt nước lăn tăn sóng gợn mát lành. Càng nghĩ càng thêm nhớ quê nhà da diết!                     

Thu Đình

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh