Trong rủi có may

Chủ nhật 02/08/2020 06:00

Từ ngày ông Sáng không sang nhà lão Pét ngồi lê la, bà Mịn vui lắm. Những mầm cây non khát nắng vươn lên trời. Khu chuồng gà, chuồng lợn được quét dọn sạch sẽ. Mấy cây gỗ bị trận gió tháng trước làm bật rễ cũng được cưa xếp đống gọn gàng.

Đêm nay nữa là tròn một tháng bà không thấy chồng rên. Những người uống rượu say bạc mồm, bạc miệng là vậy nhưng khi rượu ngấm, những tiếng rên đau đớn phát ra vô thức, hẳn là các chất có trong men kết tủa bắt đầu cắn xé những mạch máu trong cơ thể. Bà khuyên mãi nhưng ông có chịu nghe đâu. Mà hẳn ông có nghe được dăm bữa thì lão Pét mò sang chơi lại lôi chai rượu ra mời. Bà ghét lão lắm.

Nhưng vì nể chồng, vì tình làng, nghĩa xóm bà chỉ dám nói bóng gió. Lão ta biết chứ. Lão càng “mơi” ông Sáng sang nhà ngồi. Vợ lão hắng giọng chửi thì hai ông lại đi ra quán cô Mộng Chuyên ngồi. Ôi, ra quán thì chả ai dám há miệng cả nhưng phải có tiền. Tiền to rượu khắc đầy, mồi ăm ắp đĩa. Lão Pét chả chịu xì bao giờ. Ông Sáng chi hết. Bà Mịn không tiếc tiền, chỉ tiếc cái thân già của chồng dễ trúng gió và mang tiếng với bà con hàng xóm. Chẳng gì thì hai đứa con gái cũng làm việc công chức nhà nước cả. Ngặt nỗi chúng nó đi làm xa.

Ông Sáng thường ngày cậy răng được dăm ba câu nhưng khi đã tây tây thì ông nói giỏi lắm. Ông than vãn vợ không biết đẻ con trai, trách bố mẹ sớm khuất núi để mình ông bơ vơ bươn trải phiêu Nam, dạt Bắc. Lão Pét thỉnh thoảng kích thêm câu “nuôi con gái cho tốn của, giỏi đến mấy cũng không ở gần nuôi bố mẹ già” là ông làm um lên, về nhà quát vợ, mắng con. Hôm sau, tỉnh rượu được bà kể lại cho thì ông bảo:

- Tôi xấu thế kia à? Sao đầu đau thế nhỉ? Rượu này là rượu hóa học rồi, độc hại lắm. Ngày mai tôi bỏ.

Minh họa: Hoàng Chinh

Bà Mịn chẳng biết mai là bao giờ. Chai rượu vơi lại đầy. Mới ngoài năm mươi tuổi mà răng ông đã rụng với gãy gần hết. Chứng tích sau những lần vượt dốc đầu bản bị ngã. Mỗi khi viêm, sưng ông phải húp cháo. Cả lão Pét rượu say ngã xe máy hai lần gần chết, điếc một bên tai mà vẫn không chừa. Rượu ngấm vào não lão rồi. Lần gần đây nhất lão hẹn ông Sáng:

- Tôi năn nỉ thằng Tư bán cho con chó ghẻ làm mồi. Ông nhớ xuống bản nhé.

Ông Sáng chu môi rồi khà một tiếng, gật đầu như bổ củi. Nhưng ông không xuống bản. Không phải giận hờn chi nhau. Dịch. Dịch Covid-19 xuất hiện. Bản Nà Mè phát loa liên tục ngày đêm. Lùa đàn trâu vào chuồng, ông bảo vợ:

- Bà không xuống bản nữa nhé. Mai đi xát gạo, nhớ đeo khẩu trang vào. Tiện thể tạt qua quán cô Mộng Chuyên mua cân thịt. Nhà nào cũng tự cách ly rồi đấy.

- Thế ông cũng biết sợ cơ à. Lão Pét bảo ngày mai đấy.

Ông Sáng xua tay:

- Thôi khỏi, tôi hứa thì hứa thế. Rượu thì... thích đấy. Nhưng cứ nghĩ đến con chó ghẻ. Ghê bỏ mẹ.
Bà cầm lấy cái chai cho vào giỏ xe. Ông Sáng ngần ngừ nhưng không nói gì. Bà biết ông muốn đổi cái chai thành cái can cơ. Thế mới bõ. Hai ngày trôi qua, chai rượu của ông Sáng gần chạm đáy.

Ông ngồi thừ xoay đi xoay lại cái chén và nghe đài đang phát chương trình thời sự. Số người chết vì bệnh Covid-19 ở nước ngoài tăng theo cấp số nhân. Ở trong nước, mọi người chấp hành nghiêm chỉ thị của Thủ tướng Chính phủ. Ngoài vườn, con gà mẹ cố gắng bới những ngón chân xù xì xuống nền đất cứng tìm con mối, con bọ gọi đàn con cục cục.

- Mình phải làm việc gì chứ nhỉ?

Ông lẩm bẩm như thế khi bà Mịn đẩy xe rùa chở tải thóc ra sân phơi. Bà chẳng buồn đáp. Vì bấy lâu lời ông hứa như nước mưa rơi xuống lá khoai sọ. Cái gióng chuồng trâu bị gãy cũng "chưa được ngày" thay cây mới. Ấy mà ông vác máy cắt cỏ ra tra dầu và nổ thử, sau đó ông đi phát cỏ trong vườn. Nắng cũng thuận lòng người, sánh như mật ong rừng. Từng đống cỏ ôn ốt cháy, nổ láp báp. Ông cởi tấm áo đẫm mồ hôi, lúi cúi làm cỏ. Đàn gà chiêm chiếp theo sau. Bà Mịn cũng vác cào sắt ra làm cùng.

- Cái cây hồng xiêm nó vẫn sống mẹ cái Đào ạ! Năm ngoái tôi cột trâu đi theo lão Pét xuống bản uống rượu từ sáng đến chiều về thấy nó bị húc toác vỏ một bên. Ấy thế mà giờ có cả hoa nữa này. Mai tôi gánh ít phân chuồng xuống bón mới được. Lúc nào hai đứa nó về còn có quả mà ăn.

- Thôi, tôi ra chợ mua vài cân mà ăn. Của giời cho, dễ lắm né?

- Mẹ nó làm như tôi lười lắm ấy.

-  Chả phải bố nó, tại cái chai. Đàn vịt chăm đến ngày gần đẻ trứng, bố nó đi theo lão Pét, ban ngày ban mặt trộm vào ao bắt hết sạch. Cái cây này cũng thế, trông gì?

- Ừ, hẵng biết thế.

Sau ba tháng, hai lứa gà nuôi bộ gối nhau bắt đầu trông lớn hẳn. Cả khu vườn đồi hơn một héc ta, cây ăn quả lên xanh. Ông Sáng đeo khẩu trang, lúi húi quây lưới nhốt đàn vịt ở ven dòng suối. Dạo này ông không còn thèm rượu nữa. Dịch bệnh Covid-19 khủng khiếp diễn ra khắp thế giới giúp ông tỉnh táo trong thời gian dài. Bà Mịn buông cào cỏ ở bờ ruộng, lên gốc cây mận tam hoa ngồi giải lao.

Nhìn chồng, bà thấy ông già đi nhiều, rượu tàn phá cơ thể ông nhanh hơn thời gian. Nhưng cũng nhờ dịch bệnh cách ly mà ông có thời gian bỏ rượu, xa lão Pét có lòng dạ đàn bà. Mảnh vườn này, hai vợ chồng từng khai khẩn đất hoang, trồng ngô, trồng sắn, chuối, mận đổi lấy gạo nuôi hai đứa con ăn học. Chẳng nhớ từ bao giờ, rượu biến ông thành người thô lỗ và lười nhác. Chợt có tiếng rè rè gọi với xuống:

- Ông Sáng đi tu à? Xuống bản làm “choóc” rượu đê!

Bà Mịn mặt nóng ran. Tổ cha cái lão Pét, như ma quỷ ám người. Sao lão không ốm rục ở xó nào cho biết tay. Bà định chạy xuống chỗ chồng khuyên đừng đáp lời. Lão lắm chiêu kích bác cố lôi ông Sáng đi bằng được cho mà coi. Nhưng ông Sáng nói:

- Cứ vào nhà pha chè đi. Tôi về luôn!

Bà Mịn tức ra mặt nhưng cố vẻ chiều chồng, lầm lì bước theo sau. Tối nay lại say xỉn cho mà coi. Vợ chồng hục hoặc nhau. Nói lý lẽ với kẻ say là chuyện ngốc nghếch nhất trên đời. Lẽ phải luôn thuộc về kẻ sẵn sàng vơ bất cứ thứ gì choảng lên đầu người leo lẻo cãi họ. Nghĩ thôi bà đã thấy rùng mình. Lão Pét rướn đôi mắt chuột kèm nhèm nhìn lén bà Mịn trên cái khẩu trang vò nhàu nhĩ.

- Chị chăm sóc kiểu gì mà đại ca em dạo này ngon thế?

Vừa nói, lão vừa lần tay lên mặt định bỏ khẩu trang ra thì ông Sáng đáp:

- Ấy, chú lên đây có việc gì? Dịch bệnh thế này phòng xa vẫn hơn.

Mắt lão Pét ánh lên như con chuột thấy con mèo, mặt đỏ gay. Lấy cớ có khách ngồi đợi ở nhà, lão xin phép về cho khỏi bẽ mặt. Lúc đứng dậy, lão luống cuống va vào góc bàn đánh đổ chén chè. Cái chai rượu lòi ra khỏi túi quần. Nhanh như cắt, lão lấy tà áo che lại rồi cun cút ra ngoài sân đi thẳng. Miệng lẩm bẩm gì đó. Bà Mịn tủm tỉm cười “hóa ra, trong cái rủi vẫn có may”!

Hoàng Thị Hiền

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh