Trên chuyến tàu xuyên Việt

Chủ nhật 24/06/2018 07:00

Con tàu khách xuyên Việt rời ga Hà Nội vào khoảng bảy giờ tối. Ngồi trên tàu, ông Nình rưng rưng xúc động. Ông không nằm khểnh đọc báo như mấy người bạn đồng hành mà đứng ở hành lang nhìn qua cửa sổ toa tàu. Trời tối không thể quan sát được gì nhưng ông vẫn cảm thấy quang cảnh ngoài con tàu thật hấp dẫn.


Minh họa: Ích Hiệp

Thời còn là công chức, ông Nình từng nhiều lần đi công tác các tỉnh phía Nam, nhưng đấy là những chuyến đi bằng xe ô tô. Ông vẫn ước ao một lần được đi dọc đất nước bằng tàu hỏa. Rồi đến lúc nghỉ hưu, ông tưởng cơ hội đi xuyên Việt bằng tàu hỏa không còn hy vọng nữa. Thật bất ngờ Hội Văn học mời ông tham gia đoàn nhà văn đi thực tế sáng tác ở các tỉnh phía Nam bằng tàu hỏa. Ông mừng đến mất ngủ mấy đêm. Và bây giờ ông đang ngồi trên chuyến tàu tốc hành xuyên Việt lầm lũi lao đi trong trong đêm. Hết đêm rồi sang ngày, con tàu trườn mình uốn lượn trên bờ biển. Ngoài kia nước biển xanh biếc, sóng vỗ trắng bờ, làm cho ông Nình nhìn không chán mắt.
Thật lạ, từ ngày về hưu tự nhiên ông Nình đánh mất thói quen ngủ trưa. Sau bữa cơm, ông xem ti vi, đọc báo. Ông thường xuyên đọc báo Văn Nghệ, đặc biệt những truyện ngắn in trên báo làm ông thích thú. Bây giờ ngồi trên tàu cũng vậy, trong khi mấy ông bạn đồng hành đang say giấc thì ông lại lấy báo ra đọc. Ồng đọc say sưa. Các tình tiết trong câu chuyện cuốn hút ông, chẳng chú ý gì đến xung quanh. Có lúc ông quên khuấy mình đang ngồi trên con tàu xuyên Việt. Hình như con tàu đang vào một ga nào đó, từ từ giảm tốc độ rồi dừng hẳn. Hành khách lục tục xuống tàu.
- Xuống tàu một tí đi ông Nình! Ông Vạn, người bạn đồng hành lên tiếng. Ông Nình mới bừng tỉnh.
- Ông đi đi! Tôi ở lại trông đồ! Ông Nình nói thế vì từ Hà Nội vào buồng đủ sáu hành khách, dọc đường họ xuống dần, bây giờ chỉ còn hai ông nhà văn đi đến ga cuối.
Một cô gái đẩy chiếc xe hàng dừng lại trước cửa buồng.
- Chú ơi! Mua cái gì với con đi! Cô gái nói giọng miền Nam dịu dàng, ấm áp.
- Nhiều hàng thế này! Biết mua cái gì được nhỉ? Ông Nình nói vui.
- Tùy chú thôi ạ! Cô gái lễ phép.
- Cho chú gói mè xửng! Ông Nình rút ví trả tiền.
- Dạ! Cảm ơn chú. Cô gái nói.
Ông Nình lại chăm chú vào trang sách.
- Dạ! Con chào chú! Một lúc sau cô gái đẩy xe hàng quay lại.
- Muốn tôi mua gì cho cô nữa đây? Ông Nình ngước cặp kính dày cộp nhìn cô gái.
- Dạ! Không ạ! Cho con hỏi chú có phải nhà văn không ạ?
- Ồ! Sao cô biết? Ông Nình vô cùng ngạc nhiên.
- Vì con thấy lúc nào chú cũng đọc sách ạ!
Ông Nình gật đầu rồi hỏi cô gái:
- Chắc cháu thích văn chương lắm nhỉ?
- Dạ! Thỉnh thoảng con cũng viết truyện và đã có vài truyện được đăng báo ạ!
- Chúc mừng cháu! Cháu đem theo tờ báo nào không? Cho chú xin một tờ đọc thử?
- Dạ! Cô gái nói rồi ngập ngừng rút một tờ tạp chí văn nghệ địa phương trong xe hàng đưa cho ông Nình:
- Con xin biếu chú! Truyện con viết dở lắm! Chú đừng cười nghen!
- Chắc chắn tôi sẽ đọc! Bút danh cháu là gì? Ông Nình hỏi.
- Dạ! Thảo Phương ạ. Con chào chú! Nói xong cô gái đẩy xe hàng đi tiếp.
Lúc này tàu đã từ từ rời ga nhưng không thấy ông bạn đồng hành đâu cả, ông Nình cuống lên định đi tìm thì đúng lúc ông Vạn lù lù xuất hiện. Ông Vạn bước ngả nghiêng theo nhịp lắc con tàu.
Ông Nình mở tạp chí ra đọc. Truyện ngắn của Thảo Phương in trên trang đầu: “Trên chuyến tàu xuyên Việt” - cái tên khiến ông tò mò đọc: Thảo Phương tốt nghiệp Khoa Văn - Sử, trường Cao đẳng Sư phạm. Ra trường, chưa xin được việc làm nên kiếm kế sinh nhai bằng nghề bán hàng rong trên tàu. Một buổi trưa, cô gặp một chàng trai nằm buồn thiu, mệt mỏi trên tàu. Khi cô mời mua hàng, anh từ chối, sau đó nói rõ lý do là đã bị kẻ gian móc hết tiền. Cảm tình với chàng trai nói giọng miền Bắc, Thảo Phương đã mời anh bát xôi với cái đùi gà nướng. Khi biết chàng trai làm việc ở thành phố Hồ Chí Minh, đến đó phải mất ngày rưỡi nữa, cô đã đưa cả số tiền bán hàng cho chàng trai. Sau đó họ trao nhau địa chỉ và chia tay.
Truyện còn khá dài, bỗng dưng cơn buồn ngủ ập đến không sao cưỡng được. Không thể đọc tiếp được nữa, ông Nình đành cất tờ tạp chí vào cặp rồi ngả người xuống giường.
Ngày thứ ba, con tàu đến thành phố Hồ Chí Minh. Ông Nình cùng đoàn nhà văn lục tục xuống tàu. Sau bữa ăn sáng, ông trưởng đoàn thuê một chiếc xe du lịch đưa thẳng xuống Cà Mau. Tối hôm đó, đoàn giao lưu với Hội Văn nghệ địa phương, sáng hôm sau thuê xuồng cao tốc, khoảng hai giờ đồng hồ bồng bềnh trên sông nước, ông Nình cùng đoàn tới Đất Mũi. Lần đầu đặt chân lên mảnh đất cuối cùng của Tổ quốc, ông Nình rưng rưng xúc động. Từ lâu, ông đã biết mỗi năm phù sa bồi đắp, vùng đất này tiến ra biển Đông hàng trăm mét, nhưng về đây ông mới nghe được câu: “Mắm đi trước. Đước đi sau”. Quả thế thật, đất xuất hiện đến đâu lập tức những cây mắm mọc lên và tiếp sau là cây đước tỏa rễ ôm lấy đất. Thật là kỳ diệu. Ông bứt lấy vài lá mắm cho vào cặp làm kỷ niệm. Bất chợt một tứ thơ lóe lên trong đầu, ông lẩm nhẩm đọc: Đất ở Năm Căn là đất nở/Sinh sôi ra biển lớn từng ngày/Tổ quốc Việt Nam kỳ lạ thế/Tự nghìn xưa không bé nhỏ bao giờ.
Thăm xong vùng Đất Mũi, đoàn đi thăm vài tỉnh miền Tây Nam Bộ rồi quay lên Thành phố Hồ Chí Minh thăm thú hai ngày trước khi quay ra Bắc. Tại đây, ông Nình tranh thủ đến chơi với con trai út đang làm việc ở khu chế xuất trong thành phố. Ông gọi điện, biết được bố đến thăm anh chàng mừng rối rít. Đã gần năm bố con không gặp mặt nhau chỉ thỉnh thoảng liên lạc qua điện thoại. Anh chàng định nói với bố rằng mình đã có người yêu nhưng anh muốn tạo cho bố sự bất ngờ nên giữ bí mật.
Ông Nình ra đường vẫy xe tắc - xi. Lái xe quen địa bàn đã đưa ông đến đúng phòng trọ của con trai ông. Đón ông ngoài con trai còn có cả cô gái mà ông đã gặp trên tàu làm ông vô cùng ngạc nhiên.
- Chào chú! Chắc chú còn nhớ cháu! Thảo Phương nhìn ông bẽn lẽn.
- Thảo Phương! Chú quên làm sao được. Ông Nình cười.
- Bố cũng biết Thảo Phương à? Hùng rất đỗi ngạc nhiên hết nhìn bố rồi nhìn người yêu. Hùng định dành cho bố sự ngạc nhiên nhưng chính anh lại ngỡ ngàng trước tình huống bất ngờ này.
- Bố không những biết mà còn được đọc tác phẩm của Thảo Phương nữa. Ông Nình vui vẻ.
- Bố đọc truyện gì của Thảo Phương vậy? Hùng hỏi.
- Truyện ngắn “Trên chuyến tàu xuyên Việt” con ạ! Ông Nình trả lời.
Trong khi Hùng và Thảo Phương tíu tít nấu ăn thì ông Nình lấy tờ tạp chí ra đọc nốt phần cuối của câu chuyện:
… “Đúng như cảm quan của tôi khi gặp anh Hùng lần đầu, tôi đã không trao niềm tin nhầm cho người con trai đất Bắc lần đầu mới quen biết. Khoảng một tuần sau, anh Hùng đón tôi ở sân ga. Tôi theo anh về nơi anh ở trọ. Anh sống một mình tuềnh toàng, đơn giản. Tự nhiên tôi thấy thương anh. Sau lần ấy, thi thoảng tôi chủ động đến thăm anh. Anh chế biến những món ăn miền Bắc cho tôi thưởng thức. Những lúc rảnh rỗi, hai đứa đi dạo trong công viên, anh hay kể về con người và cảnh vật quê anh. Qua lời kể, tôi ao ước có ngày được gặp những con người hiền lành, chất phác ở nơi xa xôi ấy. Anh nói rằng thiên nhiên quê anh thật hùng vĩ. Núi non trùng điệp, ngút ngát màu xanh của cỏ cây, hoa lá. Đặc biệt, vào mùa xuân cả núi rừng ngập trong màu trắng hoa mận, hoa mơ pha trộn với sắc đỏ hoa đào tạo nên cảnh sắc mùa xuân rực rỡ rất đặc trưng của miền quê anh.
- Anh nói thật hay là xạo đấy? Tôi hỏi đùa anh.
- Không tin hãy theo anh ra Bắc một lần sẽ rõ! Mà mùa đông quê anh rét dữ lắm nghe. Rét  tràn sang cả mùa xuân đấy! Anh nói.
- Có tình yêu của anh rét mấy em cũng chịu được! Tôi thầm thì với anh!
Anh nhẹ nhàng ôm lấy tôi. Anh đặt lên môi tôi nụ hôn nồng ấm. Tôi đón nhận nụ hôn của anh trong nỗi niềm hạnh phúc tin yêu”.
Ông Nình rời mắt khỏi trang tạp chí rồi nhìn hai đứa đang ríu ran trò chuyện. Ông mỉm cười và cẩn thận cất tờ tạp chí vào cặp.

Hữu Tiến

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Tắt bộ gõ Gõ tự động Telex VNI VIQR 

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh