Tình yêu và những buồn vui trong tập thơ “Trăng trong phố” của Hàn Thanh Duy

Thứ sáu 25/05/2012 10:00

Tập thơ “Trăng trong phố” (Nhà Xuất bản Văn hóa dân tộc năm 2011) của tác giả trẻ Hàn Thanh Duy viết về tình yêu trai gái. Đề tài này đã có nhiều nhà thơ gặt hái nhiều thành công, tuy nhiên, Hàn Thanh Duy đã mạnh dạn hướng ngòi bút của mình vào mảng đề tài khá quen thuộc này. Nếu tác giả không đủ bản lĩnh và thiếu sự trải nghiệm thì dễ sa vào sự dễ dãi và lặp lại ý tưởng cũng như sự phát hiện của người khác.

Hàn Thanh Duy tên thật là Phạm Thanh Thắng hiện đang công tác tại Đài Phát thanh - Truyền hình tỉnh, anh làm thơ từ khi còn là học sinh phổ thông trung học. “Trăng trong phố” là tập thơ đầu của anh. Qua tập thơ này, người đọc có thể cảm nhận được những xúc cảm, cung bậc của tình yêu.

Trong bài “Đừng cắt tóc nhé em” có cái nhí nhảnh hồn nhiên của tuổi mới lớn:

                                                    Đừng cắt tóc nhé em

                                                    Tóc thơm hương bồ kết

                                                    Mái tóc tràn tay anh

                                                    Trong những lần em giận.

Mái tóc em đẹp lắm, nó tràn tay anh kia mà. Em đừng cắt đi làm anh hụt hẫng. Nếu như em cắt đi trong những lần em giận, anh lấy đâu ra suối tóc dài để lùa bàn tay làm lành nữa. Hình ảnh mái tóc tràn tay anh là một phát hiện của Hàn Thanh Duy.

Tình yêu trong thơ Hàn Thanh Duy cháy bỏng, chân thành, có lúc rất gần với hội họa:

                                                    Vịn vào vai em ngủ muộn giấc trưa

                                                    Anh uống cạn phút giây nồng nàn sóng tóc

                                                    Thời gian trôi bình lặng

                                                    Bờ vai em như mây mùa đông

                                                                                                   (Bỏ quên)

Nỗi nhớ trong tình yêu cũng được tác giả miêu tả khá thành công:

                                                    Em ngốc nghếch chỉ biết đến mùa thu

                                                    Có lá vàng rơi như trong sách cổ

                                                    Có nắng vàng như câu thơ xưa

                                                    Nào có biết mùa thu là vắng anh

                                                    Mùa thu của cả mười hai tháng

                                                                                       (Mùa thu 12 tháng)

Chỉ một mùa thu vắng anh nhưng vì quá yêu anh mà em cảm tưởng cả năm là mùa thu. Hàn Thanh Duy không trực tiếp diễn tả nỗi nhớ cụ thể nhưng qua thơ ta biết rằng mối tình này nồng nàn, cháy bỏng tới mức nào.

Tình yêu không chỉ có vui và lãng mạn mà còn có cả hờn giận vu vơ. Hàn Thanh Duy khắc họa sự dỗi hờn trong tình yêu khá hay:

                                                     Có một mùa xuân

                                                     Toàn chuyện dỗi hờn

                                                     Đầy lời xin lỗi

                                                     Đi bên nhau cỏ may dệt gối

                                                     Bồng bềnh tóc mây

                                                     Xanh màu lá chạy mưa.

                                                                             (Mùa xuân tình yêu)

Hình như ở khổ thơ này có một câu chuyện. Đôi trai gái này bỗng chốc giận nhau, bỗng chốc làm lành và cuối cùng họ đội chung tàu lá chạy cơn mưa bất chợt. Cơn mưa và tàu lá xanh ở đây tạo điểm nhấn cho bài thơ khá đắc địa. Cái sự giận dỗi vu vơ làm cho tình yêu thêm thi vị và lãng mạn. Qua phút giận hờn họ càng thêm yêu nhau.

“Thư của gió” là bài thơ tình khá thú vị nói về tình yêu đơn phương. Người con trai thầm yêu một người con gái không dám ngỏ lời mà chỉ nhờ gió mang đi những lời tâm sự:

                                             Cô bé tóc búi cao hay cười tôi ấy

                                             Luôn làm tôi mơ mộng suốt đêm dài

                                             Tôi gửi thư cho nàng không biết mỏi

                                             Gió hôm nào cũng giúp chuyển thư đi.

Anh chàng gửi đi một lời chúc, gửi đi hơi ấm bàn tay và cả lời nguyện cầu. Anh chàng thấp thỏm chờ đợi lời phương xa mong ngóng đợi gió về.

Thơ tình Hàn Thanh Duy không chỉ nói về niềm vui, nỗi nhớ nhung mà còn nói đến cả nỗi buồn:

                                              Đường nối dài hai chiếc bóng liêu xiêu

                                              Không ai nói một lời xin lỗi

                                              Chiếc khăn không ai quàng ngang cổ

                                              Gió vờn tóc bay không chiếc nón che đầu

                                                                    (Chia tay không nước mắt)

Cả khổ thơ không có từ buồn nào nhưng đọc lên sao mà buồn và trống vắng đến lạ kỳ.

Ở tập thơ này, Hàn Thanh Duy nhiều lần miêu tả mái tóc người con gái: Bồng bềnh tóc mây. Bồng bềnh suối tóc. Mái  tóc bồng trong gió... Điều này đã tạo nên nét riêng của tập thơ.

Hữu Tiến

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh