Thổn thức cùng câu hát "Những người lính ra đi từ đó không về"

Chủ nhật 26/07/2020 06:00

Là con dân đất Việt thuộc thế hệ Hồ Chí Minh, có lẽ không ai là không thổn thức về câu hát "Những người lính ra đi từ đó không về" nằm trong bài hát "Màu hoa đỏ" của nhạc sĩ Thuận Yến - một trong những bài hát hay nhất ngợi ca về sự hy sinh, mất mát của các anh hùng, liệt sĩ vì nghĩa lớn của dân tộc mà mãi mãi đi vào lòng đất mẹ. Cứ mỗi dịp tháng Bảy về, bài hát lại thì thầm trong ta một nỗi nhớ xa xăm, một lòng kính trọng thăm thẳm và một niềm khắc khoải khôn nguôi!

Đoàn viên thanh niên thắp nến tri ân các anh hùng, liệt sĩ.

Dẫu rằng cuộc chiến đã lùi vào lịch sử 45 năm, các vùng, miền đang từng ngày thay đổi da thịt, cả nước đang sải những bước rộng dài trên con đường đổi mới và hội nhập nhưng dễ mấy ai quên những hy sinh, mất mát to lớn của các anh hùng, liệt sĩ và các thương binh, bệnh binh trong các cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc.

Trên dải đất hình chữ S có lẽ không nơi nào không hòa trộn máu xương của các chiến sĩ và đồng bào ta, để giành độc lập, tự do trường tồn, nước Việt Nam bước lên đài vinh quang, để mỗi chúng ta cứ tháng Bảy về dù đi giữa nắng gió chói chang hay dầm dề mưa rơi ở các nghĩa trang liệt sĩ, ngước nhìn những nhành hoa đại trắng muốt bên những nhành hoa bằng lăng nồng nàn tím biếc ta thấy sự thanh cao, son sắt, một lòng một dạ vì nghĩa lớn của dân tộc của các anh hùng, liệt sĩ.

Từ đây ta lắng nhịp tim mình về những nghĩa cử tri ân "đền ơn, đáp nghĩa" của lớp lớp cháu con hôm nay. Và trong ta vang vọng lời câu hát "rực cháy lên màu hoa đỏ phía trời xa"! Cũng từ nơi linh thiêng này trong ta vọng về lời Bác Hồ kính yêu: “Máu đào của các liệt sĩ ấy đã làm cho lá cờ cách mạng thêm đỏ chói. Sự hy sinh anh dũng của các liệt sĩ đã chuẩn bị cho đất nước ta nở hoa độc lập, kết quả tự do. Nhân dân ta đời đời ghi nhớ công ơn các liệt sĩ và chúng ta phải luôn luôn học tập tinh thần dũng cảm của các liệt sĩ để vượt qua tất cả mọi khó khăn, gian khổ, hoàn thành sự nghiệp cách mạng mà các liệt sĩ đã chuyển lại cho chúng ta...”.

Cũng từ nơi sâu thẳm ấy, trong tôi hiện lên hình ảnh các bà mẹ, người chị với gương mặt rạng ngời vượt lên khổ đau, mất mát mà kiêu hãnh trong đội ngũ trùng trùng những bà mẹ Việt Nam anh hùng. Và tôi tự hỏi, có phải trong cuộc đời này không có chỗ cho sự vô ơn, vô tình! Nếu mọi người cần biết đến sự hy sinh, mất mát của những người khác, của thế hệ trước mình thì về phần mình họ cũng có nhu cầu được người khác biết đến những công lao to lớn của dân tộc!

Cảm phục những hy sinh, mất mát lớn lao ấy, một nhà văn phương tây đã viết: "... Người Việt Nam đã chịu bao nhiêu tổn thất, không chỉ hàng triệu người mà cả mấy thế hệ người ưu tú ngã xuống. Chính sự hy sinh ấy đã sáng tạo nên những kỳ công khuất phục khả năng khuất phục của Hoa Kỳ. Và chính sự hy sinh ấy là nguồn gốc của sự trong sạch đến toàn bích của giá trị con người và mọi rung cảm khác..."!

Đúng vậy, trên thế giời này có lẽ ít có dân tộc nào lại chống chọi với nhiều cuộc xâm lăng như dân tộc Việt Nam. Hết một nghìn năm Bắc thuộc lại đến 80 năm đô hộ của thực dân Pháp rồi phát xít Nhật; Pháp chưa đi thì Mỹ đã nhảy vào. Song với quyết tâm "Dù có phải đốt cháy cả dãy Trường Sơn thì cũng phải giành cho được độc lập, tự do!", các thế hệ con cháu Lạc Hồng dưới sự chỉ huy của vị thống lĩnh tối cao Hồ Chí Minh lại trùng trùng ra trận "đánh cho Mỹ cút, đánh cho ngụy nhào" để rồi sau 21 năm trường kỳ chiến đấu, giải phóng hoàn toàn miền Nam, giang sơn thu về một mối, cả nước đi lên chủ nghĩa xã hội.

Từ tháng 4/1975 đến nay, chiến tranh đã lùi xa nhưng những vết thương đâu dễ lành! Đi từ Bắc vào Nam, theo chiều dài đất nước đâu đâu cũng gặp nghĩa trang với dòng chữ "Đời đời ghi nhớ công ơn các liệt sĩ". Từ năm 1947 đến nay, năm nào cũng như năm nào, cứ đến ngày 27/7 và các dịp lễ, Tết, các ngày kỷ niệm lớn, ở Trung ương cũng như địa phương, đảng ủy, chính quyền các cấp và nhân dân đến thắp hương tưởng niệm, tỏ lòng thành kính, tri ân các anh "những người lính ra đi từ đó không về...".

Nhưng còn nhiều, nhiều lắm những nấm mồ chưa một nén hương, chưa một bước chân người đặt tới! Còn bao nhiều người bố, người mẹ, người vợ có giấy báo tử rồi mà không biết xác con mình, chồng mình nằm lại nơi đâu! Vậy bao giờ nỗi đau của chiến tranh nguôi đi trong lòng những người đang sống? Xin ai đừng quên! Nếu quên đi thì nỗi đau sẽ còn nhân lên gấp bội!

Rồi còn bao nhiêu thương binh, bệnh binh do thất lạc giấy tờ hoặc do những nguyên nhân khách quan khác đến nay chưa được hưởng chế độ đãi ngộ của Nhà nước. Song với tất cả tấm lòng kính trọng đối với những người con trung hiếu, tin rằng trong một tương lai gần những thiệt thòi ấy sẽ được đền đáp. Ai ai cũng biết rằng đối với các thương binh, mỗi vết thương là một kỷ niệm về cuộc đọ sức và đọ súng quyết liệt với quân thù. Dù quá khứ chìm dần, quên lãng và dù cố quên đi để lo chuyện đương thời nhưng những ấn tượng về nỗi đau thân xác, nỗi đau tâm hồn như những mảnh đạn, mảnh pháo còn găm trong đầu, trong xương mỗi dịp "trái gió, trở trời" lại đớn đau, ê ẩm dễ gì quên được!

Ngay kẻ thù của chúng ta, những tên lính Mỹ một thời trực tiếp xả súng vào những người dân vô tội từ vĩ tuyến 17 trở vào, dội bom xuống các chiến trường miền Nam và cả miền Bắc xã hội chủ nghĩa nhưng từ khi hai nước bình thường hóa quan hệ ngoại giao, không ít đoàn cựu chiến binh Mỹ trở lại miền Nam để tận mắt nhìn thấy sự hy sinh to lớn của một dân tộc quyết giành độc lập, tự do và hiểu thêm cuộc chiến tranh phi nghĩa mà họ cầm súng hôm nào.

Ôi tất cả! Tất cả dành cho đất nước hôm nay 45 năm hòa bình, non sông thu về một mối nhưng nỗi đau còn đó, ngấm sâu vào máu thịt mỗi con người được hưởng nền tự do, độc lập. Các em cắp sách tới trường, các chị rộn ràng vào ca buổi sớm, tiếng còi tầm ngân vang trong bầu không khí tĩnh mịch giữa một vùng công nghiệp báo hiệu thời vàng son trong sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa.

Chỉ thiếu đâu đây hình dáng các anh, các chị mà cũng ẩn hiện đâu đây những anh hùng, liệt sĩ Tổ quốc mãi mãi ghi danh. Theo khát vọng hòa bình, theo lời hiệu triệu của non sông, các anh, các chị không tiếc máu xương để gieo những mùa hạt no ấm, để mỗi khi ta bưng bát cơm, nâng chén nước đâu đó còn giữ nguyên hình ảnh những người con mãi mãi nằm yên trong lòng đất mẹ! Nếu như không có chiến tranh họ không nằm lại trong các nghĩa trang hoặc nơi rừng sâu, biển cả thì trong số họ hẳn nhiều người đã thành danh, trăn trở với đói nghèo, để mái tóc mẹ già đỡ bạc thêm, để ánh mắt em thơ trong trẻo hơn, để tấm áo không phai màu theo mưa nắng trên vai các mẹ, các chị...

Tháng Bảy về, tôi chậm rãi đi giữa dầm dề mưa gió, giữa những người anh hùng liệt sĩ của Tổ quốc đang đón nhận những nén hương lòng tháng Bảy mà ngay cả lời thầm thì của gió, của đất và tiếng phần phật tung bay của lá cờ Tổ quốc trên đỉnh Đài tưởng niệm như cầu chúc các anh, các chị muôn đời bất diệt, mãi mãi an lành trong lòng đất mẹ thân yêu, vượt qua thời gian, vượt cả không gian sáng chói trong lịch sử Lạc - Hồng.

Chu Sĩ Liên

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh