Phượng cuối

Thứ bảy 17/06/2017 07:00

Đi trên những con đường, bất chợt nhìn lên cành phượng thấy những chùm bông đỏ nhú ra chói ngời, rung rinh theo làn gió, ta lại nghĩ đến một mùa chia tay nữa của tuổi học sinh.

Có lẽ trong cuộc đời mỗi con người, ai cũng có những kỷ niệm của thời học sinh. Cái độ tuổi trong sáng hồn nhiên, những sớm chiều bên bạn bè, thầy cô bao yêu thương quấn quýt.

Với những học sinh tiểu học thì không mấy lo lắng vì ở độ tuổi còn quá ngây thơ; học sinh THCS thì ít nhiều đã biết bâng khuâng khi mùa hạ đến, cũng miên man, bồi hồi khi cành phượng trước sân trường bắt đầu khoe sắc. Còn lứa tuổi của học sinh THPT có cảm xúc nhiều hơn, vì đây là lứa tuổi biết mơ mộng xa xôi, biết nghĩ suy, lựa chọn khát vọng tương lai và biết vấn vương lưu luyến một bóng hình ai đó trong nhóm bạn bè…

Sẽ rất buồn và mang theo cả những giọt nước mắt lăn dài trên khóe mắt, bờ môi khi mùa phượng cuối của thời học sinh áo trắng đi qua. Khi khép lại mùa thi cũng là lúc những câu thơ, những dòng nhắn nhủ cứ chuyền tay nhau mà ghi vội lên trang nhật ký. Đôi khi, những dòng chữ bị lem ướt bởi những dòng nước mắt thân tình cứ theo niềm cảm xúc trào tuôn. Ai đó vội ghi vào trang nhật ký bạn bè chỉ hai chữ “Phượng cuối” thật ngắn gọn mà vẫn đủ làm cho bao ánh mắt cứ rưng rưng.

Mười hai năm cắp sách đến trường. Trải qua sự đợi chờ được gặp lại những khuôn mặt thân quen và được ngồi cạnh bên nhau một băng ghế. Và cũng có lần siết chặt tay nhau, nói với bạn mình rằng, chỉ ba tháng hè ngắn ngủi thôi, để rồi được trông theo những tiếng ve ngân như khúc nhạc phía ven đường. Khi tia nắng, cơn mưa về vắt qua cánh phượng, để cho lòng ai thêm nhớ. Nhưng khi cuối THPT rồi, đâu còn hẹn gặp lại sau ba tháng hè nữa mà là một cuộc chia tay để mỗi người mỗi ngả như những cánh chim trời bay đi muôn phương để tìm tương lai, sự nghiệp cho riêng mình.

Cây phượng đứng trước sân trường vẫn âm thầm đợi hạ về thay lá, trổ bông. Phượng đâu hay biết màu hoa của mình đã vô tình làm cho bao nước mắt buông rơi. Và mỗi năm, có một khối học lại gọi phượng là “phượng cuối” để rồi lại “lòng man mác buồn”…

Có muốn hay không thì thời gian cũng mãi xoay. Hạ đi rồi hạ đến. Áo trắng nào rồi cũng phải chia xa. Có còn chăng là những kỷ niệm êm đềm bên mái trường, bên bạn bè, thầy cô với những yêu thương còn đọng lại.

Tôi cũng có một thời áo trắng mộng mơ và cũng có những ký ức đẹp nơi ngôi trường mình học. Nhưng những chuyến đò đưa thì cứ chở thêm người mới nên đành để nhớ thương ở lại khi ta làm người cũ mà cất bước ra đi.

Trên đường đời ngược xuôi với biết bao bận rộn. Cứ mỗi độ hè sang khi con ve trở mình thức giấc, khi những cành phượng già đỏ rực màu hoa thì lòng lại lâng lâng nhớ về tháng ngày áo trắng học sinh. Rồi lại nhớ về một mùa phượng cuối với biết bao lưu luyến, khoảnh khắc mà không ai muốn rời xa...

Trần Thị Thùy Linh

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Tắt bộ gõ Gõ tự động Telex VNI VIQR 

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh