Những gánh hàng rong

Chủ nhật 25/10/2020 06:00

Những ngày cuối thu với tiết trời se lạnh, giữa tấp nập của nhịp sống đô thị, ta lại nghe đâu đó tiếng văng vẳng gọi mời khách từ những gánh hàng rong. Người bán hàng rong với những gương mặt mệt nhoài vì gió lạnh, bụi đường nhưng vẫn thấy ở họ ấm áp nụ cười nơi vỉa hè, góc phố.

Tôi vẫn nhớ ngày còn nhỏ, khi mà những thứ quà vặt còn chưa được bày bán nhiều ở đường phố. Mỗi ngày đều ngồi trước cửa nhà chờ bác bán hàng rong đi qua, trên vai bác là gánh hàng với đủ thứ quà vặt, đó là chiếc bánh bao, vài thứ quả hay chỉ là vài chiếc dây buộc tóc. Đôi khi sự chờ đợi của tôi cũng chỉ là mùi hương cốm từ gánh hàng, tiếng chào mời khách của người bán và âm thanh phát ra từ chiếc loa mà họ mang theo.

Gánh hàng rong mang những thứ quà của tuổi thơ.

Lúc đó còn hồn nhiên, tôi chưa thấu hiểu nét mệt mỏi trên khuôn mặt và làn da rám nắng đầy vết chân chim của họ. Sau này lớn rồi tôi mới hiểu bán hàng rong là một nghề mưu sinh vất vả và long đong. Cực khổ là vậy nhưng những người bán hàng rong vẫn gắn bó với công việc để trang trải cuộc sống của gia đình, đó là “miếng cơm, manh áo” nuôi những đứa con thơ đến trường, là cả gia tài của họ. Những “gánh hàng di động” được họ mang theo lang thang bán dạo mỗi ngày, ai gọi thì ghé, khi qua những nơi đông người như chợ, trường học thì họ dừng lại bán tạm, chờ đợi những lượt khách ghé qua.

Càng về những ngày đông giá, thời tiết trở lạnh làm họ càng mệt mỏi hơn, đôi quang gánh, chiếc xe thồ lại nặng thêm. Những người phụ nữ rời xa quê hương, xa gia đình để đến nơi đất khách quê người lập nghiệp với gánh hàng rong. Nhiều khi tủi thân nhớ quê nhà, nhớ gia đình nhưng cũng lấy đó làm động lực để họ cố gắng. Lau đi giọt mồ hôi trên má, họ lại tiếp tục lang thang với gánh hàng rong, chỉ mong cho cuộc sống sau này trở nên đủ đầy hơn.

Xã hội ngày càng hiện đại, những siêu thị, hàng quán phát triển nhiều hơn cũng là lúc những gánh hàng rong dần biến mất trên đường phố. Giữa cuộc sống đô thị hiện đại và hối hả thật khó để tìm thấy những gánh hàng rong trên góc phố. Thỉnh thoảng bắt gặp thấy đôi quang gánh xuất hiện lấp ló ở góc phố, cảm xúc tuổi thơ trong tôi lại ùa về, vội chạy theo để tìm lại hình ảnh và âm thanh quen thuộc của tuổi thơ.

Lâm Anh

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh