Nhớ Tết xưa

Thứ hai 15/02/2021 06:00

Mùa xuân về khi tiết trời ấm dần lên. Mưa xuân lất phất từng hạt đọng trên những phiến lá xanh non, nõn nà mới nhú. Từng hạt sương đêm lơ lửng đọng lại trên thảm cỏ, long lanh tựa như hạt ngọc ai đã đánh rơi. Trên những cành đào khẳng khiu, nụ hoa chúm chím báo hiệu một mùa xuân mới đang về.

Hoa đào vùng cao khoe sắc.

Năm hết, Tết đến, lòng người lại rộn rã mừng đón xuân. Ai cũng muốn hoàn tất công việc để đón Tết với tâm thế thoải mái và sẵn sàng cho những trải nghiệm mới. Giữa không gian náo nức và nhộn nhịp, năm mới về là khi lòng người cũng nôn nao thanh âm trầm lắng của nỗi nhớ những mùa Tết xưa. Giờ đây ở thành phố, người ta có thể mua được nhiều thứ vào bất cứ lúc nào, chưa nói đến việc mua qua mạng Internet, đó là sự tiện lợi của thời công nghệ hiện đại.

Nhưng có nhiều thứ không thể tìm mua được, đó là hương vị ngọt ngào của những ngày Tết tuổi thơ. Không khí ngày giáp Tết ở đâu cũng rộn ràng, có những nét riêng. Đối với quê tôi trước đây, những ngày này cả làng rộn ràng bởi không khí phấn khởi thu hoạch những đám khoai lang trên ruộng đồng. Giữa cánh đồng rộng, làn gió đưa hương hoa của đất quyện với làn khói bay lên không trung trong cảnh chiều quê thật êm đềm, thanh bình. Nơi mà giờ đây những đứa trẻ lớn lên ở thành thị chỉ còn được cảm nhận qua sách, báo, truyền hình hay Internet.

Vào những ngày cuối năm, từ nửa tháng trước Tết, mẹ tôi phơi héo dưa cải bẹ và hành củ già chuẩn bị vại dưa nén cả tàu, âu hành muối được xếp thêm mía tím. Ngay từ tháng 10 mẹ đã chuẩn bị đàn gà, để dành những ống gạo nếp ngon nhất gói bánh chưng, lo chắt chiu dành dụm tiền để Tết đến mua cho con bộ quần áo mới. Bọn trẻ con thì mong Tết từng ngày. Mỗi lần đi học về lại viết lên quyển lịch cũ, khoanh tròn từng ngày chờ mong đến Tết.

Những ngày giáp Tết, mẹ xách làn đi chợ mua vài bó lá dong, cân thịt mỡ, bơ đỗ xanh, miến, mứt, trái bưởi to tròn đầy, vàng hương… Chợ Tết là những ngày mẹ đi chợ đến mấy lần mà vẫn thiếu thứ nọ, quên thứ kia. Chợ Tết đương nhiên là nhộn nhịp hơn chợ thường với đầy đủ bánh trái, hoa quả. Mọi người mua bán tấp nập nhưng không chen lấn, trả giá như ngày thường. Ai cũng mua bán với nụ cười cởi mở cầu mong một năm may mắn, làm ăn thịnh vượng. Nhất là trong buổi chợ chiều 30 Tết, người bán thì bán rẻ bởi người mua đã vãn, ai cũng muốn nhanh tay chọn đồ để còn về sum họp bên gia đình.

Sáng 30 Tết, bố trải chiếu ngay trước hiên nhà, mang cái mâm thau bằng đồng tròn vo, bóng loáng gấp lá dong thành từng cặp, đong gạo nếp ra chậu, cho đỗ ra mâm thau, thịt mỡ thái miếng ướp gia vị đựng trong cái bát sứ to để mẹ chuẩn bị gói bánh chưng. Mấy anh chị em vây quanh mẹ vì tò mò và nài nỉ mẹ gói cho những chiếc bánh chưng vuông nhỏ xíu. Đến tối cả nhà ngồi quây quần bên nồi bánh chưng trong hơi ấm của bếp lửa đỏ rực. Mẹ tất bật dưới bếp lo mâm cỗ cúng Giao thừa. Đêm Giao thừa không khí như tĩnh lặng hơn vì ai cũng lo chuẩn bị đón năm mới. Những đứa trẻ chẳng còn ríu rít rủ nhau đi chơi như ngày thường mà thay vào đó là tắm rửa sớm, ngồi quây quần cùng ông bà, bố mẹ xem chương trình "Táo Quân".

Thời khắc Giao thừa thiêng liêng. Mẹ cúng mâm cỗ đón Giao thừa cả trong nhà, ngoài sân. Bố vớt bánh chưng ra mâm. Vậy là mâm cỗ đầy đủ các loại bánh, hoa quả. Mẹ mừng tuổi cho mỗi đứa một phong lì xì "ngoan ngoãn, học giỏi". Tết ngày ấy nghèo nhưng ấm cúng, không khí ngày Tết cũng khác, nao nao nhưng không lạ lẫm.

Tết nay không khí đã khác xưa nhiều. Người ta không còn mong Tết đến với tâm trạng háo hức và chờ đợi. Có lẽ vì cuộc sống bon chen hối hả, người ta quên mất sự hiện diện của Tết. Lũ trẻ không mong Tết nhiều như trước kia vì quanh năm đều được ăn những món ngon, thậm chí cả những món trước kia chỉ có vào dịp Tết. Quần áo lúc nào cũng tươm tất, sạch đẹp, cứ dăm ba ngày bố mẹ lại mua cho quần áo mới nên sự chờ mong, háo hức đến ngày Tết để mặc đồ mới cũng phai nhạt dần. Mọi người, mọi nhà không cần chuẩn bị đồ cúng Tết từ sớm. Chỉ cần đến siêu thị hay gọi điện thoại là có đầy đủ mọi thứ. Cuộc sống hiện đại dần làm lãng quên những ý niệm về Tết, Tết cũng dần trở thành một phong tục bắt buộc chứ không còn là cảm xúc hân hoan, chào đón một năm mới về.  

Tết bây giờ cũng chẳng mấy ai thích ăn và gói bánh chưng. Nhiều người bỏ qua công đoạn gói bánh vì cảm thấy lỉnh kỉnh, chỉ mua dăm ba chiếc đặt lên mâm cúng gọi là có hương vị ngày Tết. Với Tết xưa, chiếc bánh chưng được bày trên mâm cỗ thờ cúng tổ tiên từ tối 30 Tết đến hết ngày mùng 7 để khách đến chúc Tết nhìn nhận và đánh giá. Bánh chưng vuông, đẹp, thành càng dày thì càng thể hiện sự khéo léo của người phụ nữ trong nhà. Ngày nay thì khác, bánh chưng chỉ được coi là một món ăn bắt buộc phải có trên mâm cỗ, còn ai làm không quan trọng nữa. Mâm cỗ Tết ngày nay cũng khác với mâm cỗ ngày xưa, không còn thịt mỡ, dưa hành, bánh chưng xanh mà thay bằng nhiều món hương vị lạ.

Nhưng dù xưa hay ngày nay thì Tết vẫn là dịp để mỗi người hướng về gia đình, quê hương. Tết là dịp để mọi người quây quần bên nhau, cùng nhau ôn lại những thành quả cũng như thất bại trong năm qua và quyết tâm phấn đấu trong năm mới. Dù công việc có bận đến đâu thì đêm 30 Tết ai cũng mong muốn được ở bên gia đình, người thân để đón Giao thừa. Tết cũng là dịp để con cháu báo hiếu với bố mẹ, ông bà. Trẻ nhỏ được người lớn lì xì, con cháu mừng tuổi ông bà, mong ông bà sống lâu, sống khỏe.

Dù không khí và cách đón Tết mỗi thời mỗi khác nhưng tâm hồn con người lúc xuân sang vẫn nhộn nhịp, nôn nao mong được về bên gia đình, vẫn háo hức được cùng tay trong tay với những người thân yêu hòa mình vào tiết trời xuân ấm áp, tươi vui để càng thêm trân trọng từng phút giây cuộc sống.

Thủy Tiên

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh