Người đàn bà bán rượu

Thứ hai 11/03/2019 05:00

Khoảng gần tháng nay, phiên chợ Nà Ri xuất hiện một quán rượu đơn sơ, xung quanh quây bạt. Bên trong quán bày một chiếc bàn cùng vài cái ghế nhựa để khách ngồi. Dưới tấm phản kê làm chỗ ngủ, lỉnh kỉnh đủ loại chai lọ đựng rượu, chủ yếu là rượu ngâm thuốc. Người đàn bà chủ quán tuổi ngót nghét sáu mươi, trên đầu tóc đã bạc quá nửa. Bà có đôi mắt to và sáng nhưng ẩn sâu trong đôi mắt ấy là nỗi buồn sâu thẳm.

Minh họa: Hoàng Chinh

Khách của bà đủ loại đủ thành phần. Họ là cánh thợ xây xa quê, tranh thủ ngày mưa rủ nhau vào quán ngồi nhâm nhi chén rượu, là những người nông dân vừa vun xong rẫy ngô sà vào quán làm nửa cốc cho bớt mệt. Sướng nhất là mấy tay bợm rượu, từ đây có chỗ gặp nhau chẳng phải lê la hết nhà này đến nhà khác. Với bà chủ quán, bất kể khách hèn sang đều đối xử như nhau. Có lúc bà còn làm vài tợp với khách, mặt bà đỏ ửng, trông trẻ ra đến chục tuổi. Bà dửng dưng trước những lời tán dương của khách, quá lắm chỉ mỉm cười.
Ngày xưa nói làm gì. Bà không muốn khoe thôi. Cái ngày xưa ấy anh Hiệp, chồng bà không những khỏe như trâu mộng mà còn đẹp trai, hát hay nữa. Đó là những ngày cận Tết, Đoàn Thanh niên Lũng Ang tổ chức gói bánh chưng giúp bộ đội biên phòng đóng quân gần đấy. Đồn biên phòng số 2 ngoài mấy sĩ quan chỉ huy, còn lại toàn lính trẻ. Hôm ấy, Nga đang chăm chú vào công việc thì có một anh lính cao ráo, đeo lon trung úy đến ngồi bên cạnh. Nga nhận ra đó là anh Hiệp, hai người quen nhau trong giao lưu văn nghệ giữa hai chi đoàn thanh niên Lũng Ang và đồn biên phòng được khoảng tháng nay. Nga rất vui khi được anh Hiệp để mắt tới cô gái bản như mình.
- Nga gói bánh đẹp quá! Em bày cách cho anh với! Hiệp nói.
- Anh biết gói không? Nga hỏi.
Hiệp lắc đầu. Nga bày cho Hiệp cách gói bánh chưng, từ việc cắt lá, đóng khuôn cho đến việc đổ gạo, rải nhân và buộc bánh. Những chiếc bánh tập sự của Hiệp cũng vuông vức chẳng kém gì Nga. Nga thưởng cho Hiệp một cái nhìn sắc lẹm làm trái tim Hiệp bồi hồi, rung động. Mối tình đẹp của hai người được dân bản Lũng Ang cũng như cán bộ, chiến sĩ đồn biên phòng ủng hộ. Có lẽ, chỉ có một người phản đối luôn tìm cách chia rẽ hai người, đó là Lẳm, một thanh niên ở gần Lũng Ang. Lẳm đem lòng yêu Nga từ lâu nhưng không được Nga đáp lại nên ấm ức. Một năm sau, Hiệp và Nga làm đám cưới, cán bộ, chiến sĩ đồn biên phòng chung tay giúp sức đôi vợ chồng trẻ dựng được căn nhà gỗ ở rìa bản.

Sau đó một thời gian, Hiệp được cấp trên điều động đến đơn vị khác nhận công tác. Hiệp ít được về thăm vợ  như trước, Nga buồn ra mặt. Mặc cho Hiệp giải thích nhưng Nga vẫn không vui lên được. Thiếu ăn, thiếu mặc còn chịu được nhưng phải sống xa chồng thì Nga thấy chống chếnh, hụt hẫng trong lòng. Mỗi đêm lên giường nằm, mùi mồ hôi thân quen của Hiệp cứ quẩn quanh làm Nga không ngủ được, nỗi nhớ chồng càng thêm cồn cào.

Trong lúc Nga đang trống trải tứ bề thì Lẳm xuất hiện. Không biết Lẳm làm gì mà nhiều tiền thế. Lẳm đã bỏ bản ra phố xây nhà năm tầng giữa trung tâm thị trấn. Thỉnh thoảng Nga đi chợ huyện ngước nhìn căn nhà của Lẳm mà thấm thía nỗi buồn khổ của mình. Nga tưởng lấy chồng bộ đội đàng hoàng lắm. Ai ngờ bao nhiêu năm nay vẫn căn nhà gỗ ấy. Nga không ân hận nhưng bụng thấy tiêng tiếc. Giá ngày ấy mình nhận lời yêu Lẳm thì đời đâu đến nỗi…Nga cúi gầm mặt không dám nghĩ xa nữa.
Bây giờ, Lẳm da đỏ, bụng phệ đứng trước mặt Nga. Lẳm nhìn chằm chằm làm Nga bối rối. Lẳm hỏi Nga sống hạnh phúc không. Nga gật đầu. Lẳm bảo Nga nói dối. Nga gật đầu. Lẳm hỏi Nga thiếu thốn gì không. Nga lặng im. Lẳm cầm lấy tay Nga. Nga lặng im. Thế là Lẳm biết Nga thiếu thốn gì rồi. Lẳm ôm chầm lấy Nga. Nga vẫn lặng im ngã vào vòng tay Lẳm. Sau cơn ngây ngất qua đi, Nga thấy mình có tội với Hiệp. Nga khóc đỏ cả mắt. Lần khác Lẳm mò đến, Nga kiên quyết ngoảnh mặt đi không nhìn. Đôi mắt sâu u tối cùng hai tròng trắng dã của Lẳm phát ra cái nhìn ma mị cứ như thôi miên người khác. Lần trước tại Nga nhìn vào mà thành ra sa ngã.
Đường biên mốc giới do đơn vị Hiệp phụ trách thời gian cuối năm bọn buôn lậu hoạt động ráo riết, Hiệp phải chỉ huy phá các vụ án nghiêm trọng nên càng ít về nhà. Đã có một số cán bộ, chiến sĩ biên phòng bị thương do bọn buôn lậu qua biên giới chống cự. Tin đến tai Nga, lo cho sự an toàn của Hiệp, nhiều đêm Nga không ngủ được. Có lúc Nga muốn Hiệp giải ngũ để vợ chồng vui vẻ sống bên nhau.
Một buổi tối mùa đông, gió lạnh lùa từng cơn, sương mù trùm kín núi rừng. Đêm đã khuya nhưng Nga ngồi bên khung cửi cố dệt xong tấm vải thổ cẩm để mai mang ra chợ huyện. Bất chợt có tiếng gọi gấp gáp của một người đàn ông:
- Chị Nga! Chị Nga! Mở cửa mau!
Sau phút lưỡng lự, Nga rời khung cửi ra mở cửa. Trước mắt Nga là cậu lính biên phòng trẻ măng. Nga chưa kịp chào, cậu ta đã lên tiếng:
- Chị ơi! Thủ trưởng Hiệp bị bọn buôn lậu bắn trọng thương.
Nhận tin dữ, Nga rụng rời chân tay, vội vàng khoác áo rồi theo chân cậu lính biên phòng. Con đường mòn hun hút trong đêm. Đi chừng hơn tiếng đồng hồ, cậu lính đưa Nga đến một hang đá. Trong hang tối om, chỉ có ngọn nến leo lét sáng cùng một người đàn ông ngồi trên phiến đá. Nga nhận ra Lẳm.
- Sao lại đưa tôi về đây! Các người lừa tôi à? Nga run lên vì sợ.
- Không chơi bài lừa làm sao điệu người đẹp khỏi nhà một cách êm xuôi được. Bọn này muốn đổi người đẹp lấy ngoại tệ để bù lỗ. Thằng Hiệp làm cho bọn này thua lỗ nặng lắm rồi! Lẳm cười hô hố rồi vẫy tay. Lập tức hai tên lực lưỡng xông đến nhét giẻ vào mồm Nga và trói chặt chân tay, đút vào bao tải to vác ra ngoài cửa hang. Nga cố vùng vẫy la hét nhưng bất lực.
Từ lâu, Lẳm mang trong lòng mối hận với Hiệp nên rắp tâm chiếm đoạt Nga để rửa hận. Lẳm cầm đầu một đường dây buôn lậu qua biên giới. Từ một kẻ nghèo hèn mà chẳng mấy chốc, Lẳm trở thành đại gia lắm tiền nhiều của được thiên hạ vị nể. Thời gian gần đây, những cuộc làm ăn của Lẳm đều bị bộ đội biên phòng phanh phui, trong các vụ đó có công lớn của Hiệp, người chỉ huy táo bạo, mưu trí.

Bản thân Lẳm ranh ma và thông thạo địa hình nhưng suýt mấy lần bị Hiệp bắt, vốn liếng cụt dần. Lẳm vừa sợ vừa căm thù Hiệp. Lẳm sai đàn em tìm cách đút lót rồi đe dọa để Hiệp lờ các phi vụ làm ăn nhưng đều thất bại. Thậm chí, cái lần ăn nằm với Nga, Lẳm bố trí đàn em chụp ảnh rồi gửi cho Hiệp nhằm làm Hiệp nhụt ý chí chiến đấu để bọn chúng tự do buôn lậu nhưng đều không đem lại kết quả. Biết không khuất phục được Hiệp, Lẳm giở trò bỉ ổi, bắt cóc và bán Nga sang biên giới cho vợ chồng Hiệp không còn cơ hội sum họp.  
Hôm nay, quán rượu của bà Nga có khách lạ, một sĩ quan quân đội tuổi ngoài sáu mươi, tóc bạc phơ, da dẻ hồng hào, dáng vẻ bệ vệ. Bà Nga tươi cười chào khách nhưng rồi nụ cười trên môi vụt tắt, mặt bà Nga biến sắc. Miệng bà lắp bắp không thành tiếng:
- Anh Hiệp! Bao nhiêu năm rồi! Anh còn tìm em làm gì?
- Mấy chục năm qua tôi vẫn luôn tìm em. Ông Hiệp bảo.
- Sao biết em ở đây mà tìm? Nga hỏi.
- Chuyện dài lắm! Từ từ tôi sẽ kể. Vừa nói ông Hiệp vừa ngồi xuống cái ghế nhựa kê sát bàn.
Thời ấy, Hiệp biết Lẳm là tay buôn lậu có tiếng suốt dải biên giới do đồn mình phụ trách. Lẳm giở nhiều mưu để hạ gục Hiệp nhưng không thành. Duy nhất có lần nhận được bức ảnh Nga nằm bên cạnh Lẳm làm Hiệp không giữ được bình tĩnh. Hiệp xin đơn vị về thăm nhà một hôm. Chập tối rời đơn vị về đến nhà gà đã gáy sang canh. Nhà vẫn sáng đèn. Nga vẫn đang ngồi bên khung cửi cắm cúi dệt vải, xung quanh quạnh quẽ đến sởn gai ốc. Nhìn cảnh Nga sống một mình trong bốn bề yên ắng, Hiệp phần nào thấu hiểu cảnh cô đơn của người vợ trẻ. Đang giận sục sôi trong lòng, Hiệp bỗng thấy thương Nga. Hiệp không gọi cửa mà lặng lẽ quay về đơn vị ngay đêm ấy. Hiệp hạ quyết tâm phải bắt bằng được Lẳm để hỏi tội cho dù giờ đây hắn đang chui lủi, trốn lệnh truy nã.
Hôm nay, ngồi đối diện với ông Hiệp, ký ức đau buồn bỗng sống dậy trong lòng bà Nga. Ngày ấy, bọn thằng Lẳm đã bán bà sang bên kia biên giới làm vợ hết người này đến người khác. Bao lần có ý định tự tử nhưng rồi bà nuôi ý chí phải sống, quay về tố cáo Lẳm và đồng bọn, lúc ấy chết mới nhắm được mắt.

Thế rồi năm tháng trôi nhanh. Tuổi xuân dần tàn phai, tuổi già vụt đến như nước lũ. Bà bị người chồng đuổi ra khỏi cửa. Bà xin ăn từng bữa, lần mò trở lại quê hương. Về quê, bà chủ động trình báo với chính quyền, đồng thời làm đơn tố cáo tội ác của Lẳm. Trong khi chờ đợi Lẳm sa lưới pháp luật, bà xin chính quyền được mở quán rượu nhỏ ở chợ Nà Ri để sinh nhai.
Dòng nước mắt dồn nén trong mấy chục năm chảy ròng trên gò má của bà Nga. Ông Hiệp rút khăn tay lau nước mắt cho bà.
- Em đừng khóc nữa! Việc xảy ra đã xảy ra rồi! Cần phải vượt lên hoàn cảnh để sống. Hồi ấy bọn tôi bắt được Lẳm khi hắn vận chuyển ma túy với số lượng lớn qua biên giới. Hắn đã chịu mức án tử hình. Ông Hiệp nói.
- Vậy là mối thù của em đã được trả rồi. Em có thể thanh thản ra đi được rồi!
- Em định đi đâu? Ông Hiệp vô tư hỏi.
- Em chưa biết! Mới chỉ chợt nghĩ thôi! Bà Nga lúng túng trả lời.
- Hay là về quê tôi, vợ chồng tôi sẽ dựng một căn nhà kề với nhà tôi để em ở. Tuổi già nhiều khi trái gió trở trời cần có người thân bên cạnh. Em đừng ngại! Vợ tôi là người rộng lượng. Tôi đã kể cho cô ấy nghe về cuộc đời nhiều lần. Và lần nào lên biên giới, cô ấy cũng dặn tôi nghe ngóng tin tức của em. Biết em còn sống chắc cô ấy mừng lắm.  
 - Anh vẫn còn tại ngũ ư? Bà Nga hỏi.
- Tôi nghỉ hưu rồi! Năm nào vào dịp kỷ niệm ngày thành lập bộ đội biên phòng, đơn vị cũ cũng mời tôi lên thăm. Vừa rồi anh em ở đồn đã cho tôi biết về em.
- Em cảm ơn anh đã không quên em! Vấn đề anh đặt ra để em suy nghĩ đã.
- Tôi luôn chờ quyết định của em. Nói rồi ông Hiệp chia tay bà Nga để theo xe đơn vị về đồn.
Mấy hôm sau, vào một buổi sáng, mấy tay bợm rượu rủ nhau đến quán bà Nga. Quán im ắng. Tất cả còn nguyên, chỉ không thấy chủ nhân. Cả bọn bỗng dưng thấy buồn, chẳng ai nói với ai, cùng nhau quay gót mỗi người một ngả đi về.    

Hữu Tiến

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Tắt bộ gõ Gõ tự động Telex VNI VIQR 

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh