Nghĩa cử cao đẹp tình thầy - trò

Thứ bảy 21/11/2020 05:00

Trường Tuyên huấn Trung ương I Hà Nội (Học viện Báo chí và Tuyên truyền) vừa tiến hành khai giảng xong, sáng nay là tiết học đầu tiên môn Xã hội học, cả lớp Kinh tế - Chính trị 5 hồi hộp, lặng im chờ giảng viên lên lớp.

Trong chốc lát, một thầy giáo có gương mặt tuấn tú, nhẹ nhàng bước vào; cả lớp đứng dậy chào, đôi bên đáp lễ trịnh trọng thân tình. Như thường lệ, là tiết học đầu tiên của khóa học, thầy dành vài phút làm quen với học viên trong lớp. Với nụ cười tươi, trước bục giảng, thầy tự giới thiệu về mình: "Tôi là Hoàng Nam, 30 tuổi, giảng viên, phụ trách môn học này"...

Đáp lại lời thầy, lớp trưởng báo cáo sĩ số lên lớp và vài nét tình hình học viên, mong được thầy quan tâm, giúp đỡ. Tiếng vỗ tay hoan hô vừa dứt, thầy Nam vội vàng bước nhanh đến trước người lớp trưởng đã quá tuổi tứ tuần rồi đứng nghiêm trang: "Em chào thầy ạ!". Sự bất ngờ gặp gỡ cùng lúc đến với thầy và trò. Cả lớp ngạc nhiên, rồi ai nấy cũng hiểu ra qua lời thân mật hỏi thăm của hai người. Sau này, anh em trong lớp càng hiểu rõ hơn mối quan hệ mật thiết này.

Lớp trưởng Nguyễn Sơn là thầy giáo cấp II, chủ nhiệm lớp 6A của học sinh Hoàng Nam vượt khó, học giỏi khi xưa, luôn được thầy quý mến, dìu dắt, động viên. Có lúc Hoàng Nam vì khó khăn quá nên xin thầy nghỉ học ở nhà giúp đỡ gia đình, thầy Sơn đã cùng cán bộ lớp băng rừng, lội suối đến tận nhà Nam xin cha mẹ em tiếp tục tạo điều kiện cho Nam đi học. Thầy bàn với lớp tổ chức quyên góp ủng hộ giúp Nam...

Đến năm lớp 7, thầy Sơn lại được nhà trường phân công làm chủ nhiệm lớp. Năm ấy, gia đình Nam lại gặp nhiều khó khăn hơn, mấy sào lúa bị bệnh vàng lụi, mùa màng thất thu, gia cảnh túng bấn, mẹ Nam bị bệnh do vất vả, lo lắng cho bốn đứa con ăn học. Học kỳ I kết thúc, Nam ở nhà giúp cha làm lụng kiếm tiền nuôi sống gia đình. Cả lớp sốt ruột, gần tuần nay vắng bóng Nam.

Thầy Sơn bụng như có kiến đốt, đứng ngồi không yên. Thầy lại trèo đèo, lội suối đến nhà Nam vận động gia đình cho em đi học tiếp. Cả nhà ai cũng muốn Nam được học hành đến nơi đến chốn vì em là học sinh chăm ngoan, học giỏi. Nhưng Nam rất thương bố mẹ tần tảo vất vả quanh năm, hơn nữa là con trai lớn nhất nhà, em không muốn để chị gái học lớp 9 và hai em nhỏ đang học cấp I phải nghỉ học.

Trước sự ân cần quan tâm của thầy Sơn, Nam vẫn nói với thầy là sẽ thu xếp lên trường theo học nhưng trong lòng thì chưa quyết vì quá nhiều trăn trở, đầu óc cậu học trò nhỏ đang rối tung. Thầy Sơn ra về mà lòng không yên. Dọc đường, vừa qua đoạn dốc quanh co, mồ hôi nhễ nhại, vừa đang nghỉ dưới gốc cây to ven đường, bỗng nhiên cơn mưa rào ập đến làm thầy ướt từ đầu đến chân.

Khi về tới trường, thầy bị cảm nặng, rồi bị ốm phải nằm điều trị ở bệnh viện huyện. Học sinh đến thăm hỏi thầy từng ngày, nhưng vẫn vắng bóng Nam, thầy rất buồn. Như hiểu được tâm tư của thầy Sơn, lớp phó học tập bàn với các bạn về động viên Nam đi học và báo cho bạn biết tình trạng của thầy Sơn. Hai hôm sau, bố Nam và Nam cùng các bạn trong lớp đến bệnh viện thăm thầy.

Thầy Sơn mừng quá chảy cả nước mắt. Bỗng nhiên thầy thấy khỏe hẳn và xin ra viện về trường tiếp tục công tác. Bố Nam hứa với thầy bằng mọi cách để Nam được đi học. Kết thúc năm lớp 7, Nam là học sinh giỏi, thi chuyển cấp đứng đầu lớp. Đúng lúc đó, trên tỉnh mở Trường cấp III Nội trú cho học sinh dân tộc vùng cao, thầy Sơn giúp Nam xin được vào học.

Thấm thoát đã mấy mươi năm trôi qua, Nam học qua cấp III và thi đỗ Trường Đại học Tổng hợp. Em là sinh viên xuất sắc, tốt nghiệp bằng giỏi, là một trong những sinh viên trẻ nhất được giữ lại trường để giảng dạy. Thầy Sơn vẫn vậy, miệt mài chở đò, chắp cánh cho ước mơ khát vọng của bao lớp học trò vươn cao, bay xa; thầy luôn mẫu mực, giản dị, hết lòng yêu thương học trò, vì sự nghiệp giáo dục miền núi, được nhân dân địa phương trân trọng, quý mến.

Gần đây, thầy được bổ nhiệm làm phó hiệu trưởng nhà trường rồi nhận quyết định đi học nâng cao trình độ lý luận chính trị. Hai thầy trò gặp nhau mừng mừng, tủi tủi. Lớp học viên chính trị của Trường Tuyên huấn Trung ương chủ yếu là cán bộ đi học, những câu chuyện tương tự như vậy vẫn thường xảy ra. Song, sự gặp gỡ tao ngộ của tình thầy trò tiết học này làm mọi người trong lớp xúc động.  

Sau khi xin phép người thầy cũ của mình lên lớp, thầy Hoàng Nam như có thêm động lực, nhiệt huyết, anh giảng bài say sưa, tận tình như dốc hết bầu tâm sự với học viên.

Kết thúc bài giảng có khoảng thời gian ngắn được nghỉ vài phút giữa hai tiết học, giảng viên Hoàng Nam đến với người thầy cũ của mình: "Xin thầy cho ý kiến nhận xét về tiết dạy của em ạ!". Lớp trưởng Nguyễn Sơn lưỡng lự, có phần bất ngờ trước hành vi ứng xử rất văn hóa của người học trò xưa, nay là người thầy lên lớp của mình, thì Hoàng Nam đã lên tiếng: "Thầy mãi mãi là thầy của em".

Mãn khóa học tại Trường Tuyên huấn Trung ương, thầy Sơn trở về địa phương công tác, năm sau thầy được đề bạt làm trưởng phòng giáo dục - đào tạo huyện. Năm nào cũng vậy, vào dịp kỷ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam, thầy đều nhận được thiệp chúc mừng và bó hoa tươi thắm của người học trò yêu quý từ Hà Nội gửi về...

Thời gian trôi qua, thầy Nguyễn Sơn nay đã vào tuổi bát tuần, tóc bạc trắng như cước nhưng ông không thể nào quên được những kỷ niệm xưa thắm đượm đạo lý thầy trò và tiết học truyền thụ kiến thức đậm tính nhân văn này. Ông luôn tâm huyết và tự hào về nghề giáo cao quý của mình bởi có những học trò xứng đáng như Hoàng Nam.

Lê Chí Thanh

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh