Nghề giáo tôi yêu

Thứ ba 19/11/2019 11:00

Có một nghề bụi phấn bám đầy tay/Ta vẫn gọi là nghề cao quý nhất/Có một nghề không trồng hoa trên đất/Mà cho đời những đóa hoa thơm.

Đó là lời mở đầu của bài hát “Nghề giáo tôi yêu” được nhạc sỹ Bùi Anh Tú phổ nhạc trên lời thơ của Giáo sư - Viện sĩ, Nhà giáo Ưu tú Đinh Văn Nhã. Cứ mỗi lần đọc và nghe những vần thơ ấy, lòng tôi bỗng trào dâng những cơn sóng dạt dào cảm xúc. Những cơn sóng xô vào những mảng hồi ức xưa cũ, làm sống dậy kỷ niệm về một thời áo trắng cắp sách đến trường.
Trên dòng sông kiến thức mênh mông, mỗi một học sinh đều phải lấp đầy hành trang của mình để học tập và trau dồi kiến thức trở thành người có ích cho xã hội. Nhưng kiến thức là chưa đủ, con người cần phải được nuôi dưỡng bằng cả tâm hồn và tình yêu thương. Và sự dìu dắt của thầy cô có lẽ chính là “dinh dưỡng” tốt nhất ươm mầm tâm hồn cho mỗi cô cậu học trò trưởng thành.

Lớp học ở vùng cao. Ảnh: Thế Hậu

Trong cuộc đời mỗi người, sự học luôn được tiếp nối. Nhưng không phải ai cũng nhớ đến người thầy đầu tiên của mình. Tôi sinh ra thuộc lớp thế hệ mà mọi người vẫn thân thương gọi là "lớp giữa". Cứ mỗi độ tháng 11 về, những kỷ niệm về một thời học lớp "vỡ lòng" trong tôi lại ùa về. Bồi hồi mà chân thật như chỉ mới xảy ra ngày hôm qua vậy.
Trường học của tôi nằm ngay dưới chân núi, nhìn ra cánh đồng làng rộng mênh mông. Lớp tôi học không đông, chỉ chừng hai chục đứa. Thời kỳ nghèo khó, mỗi một cân đường, cân gạo đều phải đổi bằng tem phiếu. Người thầy dạy lớp vỡ lòng chúng tôi khi đó trình độ cũng chỉ mới hết lớp 9, nhưng như vậy cũng là đủ để gõ đầu lũ trẻ đang học "vỡ lòng" như chúng tôi. Đứa trẻ nào khi mới bước chân vào ngưỡng cửa tri thức cũng đều phải trải qua lớp học "vỡ lòng". Chẳng thế mà lại có hai câu thơ: Muốn lên cấp một, cấp hai/Đầu tiên phải biết phôi thai vỡ lòng.
Lớp học đơn sơ, giản dị như những bài học đầu tiên chúng tôi được học trên lớp. Trong ngôi nhà vách được làm bằng bùn trộn với rơm, mái ngói được tạo thành bởi những viên ngói âm dương đã cũ, bàn ghế được làm bằng gỗ, có chiếc còn khấp khểnh chẳng bằng phẳng. Đơn sơ là vậy, nghèo khó là vậy nhưng đứa nào cũng nghiêm túc, ngay ngắn ngồi nghe thầy giảng bài. Ký ức tôi lưu lại nơi góc bảng bên trái có một hàng chữ viết cách quãng, phía dưới có hai chữ khác cố định nhưng những con số thì thay đổi từng ngày. Sau này mới biết hàng chữ trên là thứ... ngày... tháng... năm. Hai chữ dưới là sĩ số mỗi buổi học. Kỳ lạ chưa, một lớp vỡ lòng "thủ công" chẳng thể đơn sơ hơn mà cả thầy, cả trò vẫn nghiêm túc đến vậy.
Mỗi học trò khi đó chỉ có một quyển vở, cây bút chì hay đứa nào điều kiện hơn thì có bút chấm mực Cửu Long. Bài học cơ bản đầu tiên về những con chữ giờ tôi chẳng còn nhớ nhiều. Nhưng những gì còn đọng lại trong trí nhớ của tôi có lẽ là những câu thơ về chữ cái. Đến tận bây giờ, mỗi lần vô tình trông thấy những em nhỏ  học bài, tôi vẫn thường lẩm nhẩm: O tròn như quả trứng gà/Ô thì đội mũ, Ơ thì thêm râu.  Với tôi, những ký ức về bài học đầu tiên, về người thầy đầu tiên của mình là những viên ngọc quý, là kỷ niệm mà không có gì đánh đổi được.
Sau khi đã "phôi thai vỡ lòng", chúng tôi lên cấp một, cấp hai. Chuyển qua thời kỳ đổi mới của đất nước, nhiều thói quen cũ cũng đổi thay. Trường học cũng được xây dựng lại, khang trang và đủ đầy hơn trước. Người thầy đầu tiên dạy chúng tôi năm xưa cũng chẳng còn đứng trên bục giảng, hằng ngày với phấn trắng, bảng đen nhẫn nại dạy chúng tôi nữa. Thời gian trôi đi mang theo cả những đứa trẻ chúng tôi lớn lên, rời xa mái trường yêu dấu.
Ai đó đã từng nói: Một thầy giáo như ngọn nến đốt chính mình để soi rọi cho người khác. Không hiểu sao mỗi lúc ngẫm nghĩ về câu nói ấy, trong lòng tôi lại nghĩ đến người thầy giáo thân thương của mình. Cứ mỗi độ tháng 11 về, trong lòng tôi lại hân hoan đến lạ. Có lẽ, bởi tháng 11 chính là tháng làm sống dậy những hồi ức về người thầy đã dìu dắt tôi từ những buổi đầu tiên đến trường. Và có lẽ cũng bởi vì tháng 11 còn là tháng để tri ân các thầy cô giáo.

Thủy Tiên

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Tắt bộ gõ Gõ tự động Telex VNI VIQR 

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh