Nghề báo...

Thứ bảy 20/06/2020 14:00

Chiều tan làm muộn, cái bụng không chịu nghe lời cứ sôi lên từng chập một. Dắt xe vội vã ra về để hòa vào cuộc hẹn hò cùng đám bạn. Một thằng bé con đứng nép vào cây bằng lăng bên đường nhìn tôi đăm đăm. Giật mình ngó lại xung quanh mọi thứ, đôi mắt của thằng bé vẫn không rời khỏi tôi. Tôi tiến lại gần nó hỏi.

- Tìm ai ở đây vậy nhóc?

Thằng nhóc nhìn tôi cười, nó dúi vào tay tôi một bọc trái cây, với vài chục chiếc bánh. Giọng lí nhí.

- Mẹ bảo em mang đến biếu anh ạ.

Như hiểu được thái độ ngạc nhiên và có chút hoang mang của tôi. Thằng bé bỏ mũ và móc trong túi ra tờ báo cũ được xếp gọn gàng. Nó đưa về phía tôi.

- Anh còn nhớ cái người anh viết trong bài báo này không?

Tôi mở tờ báo ra xem, những con chữ quen thuộc cứ dọc ngang chạy trong đầu. Hằng ngày, tôi phải đối diện với biết bao nhiêu là chữ nghĩa, biết bao nhiêu gương mặt khác nhau. Hết lấy tin rồi lại viết bài, hết phỏng vấn người này rồi đến người kia. Có khi bâng quơ trên một đoạn đường nào đó, nhìn cột cây số mới biết mình đi lạc một đoạn đường rất xa. Tôi xoa đầu thằng bé.

- Ừ nhớ, anh viết mà sao không nhớ được!

- Dạ, mẹ em gửi lời hỏi thăm anh. Mẹ nói bận ở nhà lo cho em Lũng nên không lên đây được.

Tôi nhìn thằng bé hòa vào dòng xe tất bật của buổi tan tầm trời còn đổ lửa. Tờ báo thằng bé đã cầm đi rồi nhưng sao hình ảnh của nó như còn ở lại nơi này. Một mẩu tin nhỏ nằm nép trong trang báo chằng chịt chữ với hình ảnh cô bé bị bệnh tim bẩm sinh, người gầy gò, hốc hác. Riêng chỉ có nụ cười sáng và đẹp đến lạ lùng. Dường như bệnh tật không thể làm em gục ngã.

Tôi vẫn còn ám ảnh câu nói của em lúc viết những dòng trên báo “lúc em lên cơn đau tim cũng không đau bằng lúc nhìn thấy mẹ em khóc lo cho em”. Tôi nhớ căn nhà nhỏ nằm cạnh bờ sông. Em ngồi trong nhà nhìn đám bạn chơi đùa, tắm sông ríu rít mà tiếc đầm đìa. Em nói, nếu em có trái tim đập những nhịp đập bình thường, em sẽ cùng các bạn chơi trò đuổi bắt, tắm sông. Hay cô giáo và các bạn trong lớp không phải sợ đến xanh mặt mỗi khi thấy em mệt mỏi trong người.

Minh họa: Hoàng Chinh

Ngày thông tin về em được đăng trên báo. Mẹ em gọi điện cảm ơn dù thời điểm đó bà chưa nhận được bất kỳ sự giúp đỡ nào. Khi viết về em, tôi chỉ mong muốn em có cuộc sống bình thường như bao đứa trẻ khác, chỉ mong em sẽ nhận được thật nhiều yêu thương của các mạnh thường quân. Bẵng đi một thời gian vì cuộc sống, công việc cứ cuốn con người ta đi mải miết. Em và hàng trăm nhân vật tôi đã viết nằm lại đâu đó trong tờ báo nơi góc phòng. Nhận món quà quê của gia đình em mà lòng thấy ấm áp lạ kỳ.

Tự dưng cơn đói bụng chẳng còn đủ sức làm mình bực dọc, tắc đường, kẹt xe và những tiếng còi kêu inh ỏi không làm tôi khó chịu chút nào. Hóa ra, con người ta vẫn luôn nhớ về nhau bằng cách này hay cách khác. Thằng bé con nói, em Lũng giờ đã lành hẳn, tim nó đã đập bình thường và mẹ không còn phải tất bật chạy về nhà trông chừng nó như trước đây. Bố ở trên trời sẽ mỉm cười khi nhìn thấy nó khỏe mạnh, hồn nhiên như những ngày bố còn sống.

*         *
*

Con Lũng được mổ tim bẩm sinh bằng số tiền mà các mạnh thường quân quyên góp và từ chương trình “Trái tim cho em”. Thằng nhóc kể: Hôm con Lũng ra viện, mẹ nó mừng đến phát khóc. Đêm nào đốt que hương trên bàn thờ bố, mẹ nó cũng cầu trời phù hộ cho những người đã giúp đỡ mẹ con nó vượt qua khó khăn.

Căn nhà dần được lấp đầy bằng những đồ dùng sinh hoạt mà tưởng chừng như gia đình nào cũng phải có, thì giờ đây mẹ con nó mới dám sắm sửa cho riêng mình. Gió từ ngoài bờ sông bớt lạnh hơn khi được che chắn bằng mấy tấm tôn rắn chắc. Cầm cái bánh lên ăn mà thấy lòng mình vui đến lạ.  

Ngồi đây với căn phòng bộn bề giấy bút, tôi lật giở lại từng trang báo mình từng viết. Bài báo đầu tiên tôi viết như vẫn còn vẹn nguyên xúc cảm ban đầu. Từng trang báo có thể mờ đi nhưng cái tình trong những dòng chữ như hoàn thành sứ mệnh của mình. Những nhân vật như sống dậy trong tôi, hiện ra trước mặt tôi với lời tâm tình rất thật.

Ở đó có anh nông dân chân đất cần cù trên cánh đồng nước mặn miệt mài bám trụ với quê hương; ở đó có chị bán vé số nhặt được của rơi trả lại người mất bằng câu nói “làm ra đồng tiền khổ lắm, người ta mất chắc xót của lắm”. Hay ở bãi đất xa xôi nào đó, có ông già chèo đò đưa đón học sinh qua sông mà không hề lấy tiền công. Những con người đó như bên tôi suốt dọc đường đi, ngồi lại với căn phòng này thủ thỉ những câu chuyện đời.

Những áp lực của cuộc sống, cơ quan, đồng nghiệp dường như được bỏ lại phía sau. Hạnh phúc của người làm báo là được viết, được đi và được dấn thân mình vào những điều tốt đẹp. Hơn hết là những lời khen, những tờ giấy chứng nhận, việc được người khác nhớ về, được ăn cái bánh quê, được nhận lời cảm ơn của nhiều người khiến tôi thấy mình thật sự có ích. Để những đêm ngồi viết bài tôi không thấy mình lẻ loi…

*       *
*

Không mất quá nhiều thời gian để nhớ ra con đường đến nhà con Lũng. Xe chạy qua những cánh đồng xanh rì, thi thoảng ngửi thấy mùi hương lúa mới. Hàng cây bên đường xanh mát cả một khoảng trời quê. Chiều ở quê bình yên đến lạ, tôi dừng xe trước bầy con nít tắm sông bốc bùn ném nhau. Lẫn trong đám trẻ con lấm lem bùn đất có một dáng hình quen lắm, tiếng cười trong vắt rộn rã cả một khúc sông quê.

Thằng bé con lần trước nhìn thấy tôi đã ríu rít mừng, nó định gọi con Lũng lên bờ mà tôi lắc đầu nguầy nguậy. Tôi muốn được nhìn thấy nó vui cười, hồn nhiên như những đứa trẻ bình thường khác. Mẹ con Lũng nhìn thấy tôi lại khóc, bà kéo vạt áo lau nước mắt, nói không biết bao nhiêu lời cảm ơn. Tôi nhìn bà cười.

- Ơn nghĩa gì đâu cô. Đó là việc cháu nên làm mà.

Được tận mắt nhìn thấy mọi sự thay đổi trong nhà, tôi càng thấy lòng mình vui mừng khôn xiết. Thằng nhóc con bắt con gà nấu cháo, mẹ con Lũng cứ nắm lấy tay tôi không rời “ở lại ăn cháo rồi hãy về nhé cháu”. Con Lũng nhảy cẫng lên khi nó nhìn thấy tôi, nước văng ra ướt hết cả nền nhà. Mẹ con Lũng nhấp nhỏm.

- Con cẩn thận, bệnh vừa mới hết đấy!

Con Lũng nói giờ nó được xem như người bình thường, không còn bị canh chừng mọi lúc, mọi nơi. Nó được chơi thỏa thích những trò chơi và vào bất cứ thời gian nào. Thằng nhóc con nhổ lông gà dưới hiên nhà lâu lâu lại nói với lên nhắc nhở khi mà con Lũng quên một chi tiết nào đó chưa kể. Mẹ con Lũng dường như vẫn chưa hết nghẹn ngào, lâu lâu tôi lại thấy bà ngó lên bàn thờ nói gì đó mà tôi nghe không rõ.

Cả nhà con Lũng cứ tranh nhau gắp thức ăn bỏ vào bát của tôi. Từng tiếng nói cười cứ vang vọng trong căn nhà nhỏ, dòng nước dưới sông hình như cũng trôi chậm hơn. Mấy nhánh lục bình cứ mải miết trôi đi mà chẳng biết tàn rụi khi nào. Mà biết đâu hạnh phúc của nó là được trôi đi mà không cần biết mình về đâu.

Xe chạy một đoạn khá xa mà tôi vẫn thấy cánh tay vẫy chào tạm biệt. Tiếng nói cười của gia đình con Lũng cứ vang vọng bên tai tôi. Đoạn đường về nhà thênh thang lộng gió. Tôi thầm nghĩ trên bàn viết của mình cần đặt thêm một cây xanh hay một nụ cười của ai đó chẳng hạn…

Huỳnh Thị Kim Cương

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh