Nét đằm thắm trong thơ tình Ngô Ngọc Khánh

Chủ nhật 25/03/2018 08:00

Thơ là cảm xúc của tiếng lòng yêu thương chắt lọc thành lời, nên thi sỹ ai cũng ít nhiều có thơ về tình yêu. Nhà thơ Ngô Ngọc Khánh (ở phường Sông Hiến, Thành phố) vốn là giáo viên dạy Ngữ văn nên chất nghệ sỹ lãng mạn, chất trữ tình vì thế càng đằm thắm thể hiện trong thơ tình của tác giả.

 
Nhà thơ Ngô Ngọc Khánh. 
Nhân sinh cuộc sống là dòng chảy không ngừng, ai quên quá khứ sẽ thiếu nghị lực sống với hiện tại và niềm tin tới tương lai. Mỗi chúng ta, ai cũng có những kỷ niệm, có một thời để nhớ, để quên, để kiểm nghiệm và an ủi cho riêng mình. Mạch thơ của nhà thơ Ngô Ngọc Khánh có lúc tỏ ra ướt át lãng mạn và đôi chút phóng khoáng nhưng vẫn mang phong cách mô phạm học đường ý tứ chỉn chu, trau chuốt trong từng câu chữ: Dòng sông ơi có bao nhiêu kỷ niệm/Mãi hiện về ký ức của tôi/Tình yêu đâu cứ ngập ngừng không nói/Lặng lẽ hoài theo dòng nước cuốn trôi... (Dòng sông khát vọng). Dòng sông đấy, tình yêu đôi lứa đấy, đâu có gì khoảng cách... Nên nói thơ tình hay tình yêu trong thơ cũng là nói đến cảm xúc con người, tình yêu lứa đôi, tình yêu cuộc sống, tình yêu quê hương đất nước đôi khi đan quyện vào nhau cho đến tận cùng cảm xúc, không thể diễn tả hết bằng lời thì chỉ còn biết thốt lên như một tiếng khóc nức nở vỡ òa: Dòng sông ơi có bao nhiêu khát vọng/Hãy nói hộ lòng mình về một mối tình si...  
Đó chính là một nét đằm thắm da diết riêng tư trong tình thơ của Ngô Ngọc Khánh: Chuyến đò ngang đã đưa em sang bến/Mối tình xưa đã trở thành hoài niệm/Hoàng hôn buông tím ngắt trời chiều/Để bàn tay không ngăn nổi lời yêu... (Hoài niệm). Những hoài niệm giàu cảm xúc âm thầm đằm thắm yêu thương, day dứt tình đời, rụt rè đau đớn về sự tan hợp, chia ly: Em chờ suốt thời con gái/Một lần vụng dại bâng quơ/Bông hoa một lần chưa hái/Chờ anh đến tận bây giờ... (Về lại).
Thơ tình trong các bài thơ của nhà thơ Ngô Ngọc Khánh không chỉ giới hạn có tình yêu nam nữ mà bao trùm tình yêu cuộc sống, tình yêu quê huơng, đất nước, con người và cả nhân tình thế thái: Lạ thế đất quê mình/Cho thứ quả chát chua rồi ngọt/Về đây hồn nhiên sống, hồn nhiên xanh/Chẳng biết có còn/Nhớ suối, nhớ rừng... (Cây Mác Kham trong vườn Đại Lải). Hoặc là những câu thơ của sự quan sát tinh tế, cách nghĩ khắc khoải suy tư, nặng tình nhân thế. Mạch thơ này đã được thể hiện khá rõ nét qua những dòng cảm nhận khác nhau, như trong bài Lời của đất, tác giả viết: Đừng bao giờ bỏ đất ra đi/Như cây nghiến già thẳng ngay không khuất/Đừng bao giờ quên lãng nhạt phai/Sống cùng đất và thủy chung với đất... Hay như trong Miền đất khát là lời bộc bạch: Đừng bao giờ chê đất cằn khô/Bể khô xếp hàng đứng đợi/Nước về tình cũng về theo... Những câu thơ trĩu nặng nỗi niềm về tình yêu cuộc sống, tình yêu quê hương. Kể cả những điều giản đơn khi người lính nói lời tạm biệt, tác giả cũng nhìn thấy thẳm sâu trong đó bao điều cần phải sẻ chia: Tạm biệt em thêm một lần anh biết/Có bão giông gào thét lòng nhau...
Đặc biệt, cảm động nhất là những vần thơ tác giả viết về tình mẹ bằng hình ảnh mộc mạc chân quê và tự nhiên: Cuộc đời mẹ hóa dòng sông/Ru con từ thuở lọt lòng ấu thơ... (Lời ru). Để rồi: Nợ tình mẹ suốt một đời chưa trả/Tháng năm dài không viết nổi bài thơ... (Mẹ). Đó là nỗi niềm chung mà tác giả một lần nữa như nói hộ cho tất cả chúng ta và điều này đã góp phần làm lắng đọng sâu sắc thêm nét đằm thắm của chất tình trong thơ Ngô Ngọc Khánh.  
Lã Vinh

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Tắt bộ gõ Gõ tự động Telex VNI VIQR 

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh