Nâng giấc trẻ thơ

Chủ nhật 03/06/2018 06:00

Dạo này con bé cháu nhà tôi hay khóc về đêm. Đúng vào lúc mọi người đang chìm dần vào giấc thì nó khóc. Thoạt đầu, nó khóc đòi ăn. Ăn rồi, nó khóc đòi đi ngủ. Ngủ được một lúc lại khóc. Càng về sau, nó càng khóc lớn tiếng. Khóc ngằn ngặt. Khóc đến mức gần như ngạt thở. Làm mẹ nó phải gọi xe đưa đi Bệnh viện Nhi cấp cứu. Khi đến nơi, đã 3 giờ sáng. Bỗng nhiên con bé lại nhoẻn miệng toe toét cười. Khám xong, bác sỹ nói cháu không làm sao cả.

Minh họa: Ích Hiệp
Vậy tại sao nó khóc? Trẻ con thì đứa nào chả khóc! Nhưng tại làm sao nó chỉ khóc về đêm? Thậm chí một hai giờ sáng, ông bà vẫn phải bật đèn bày trò dỗ nó. Trời ơi! Tiếng khóc của đứa bé lên năm, sáu tháng tuổi như khoan gẫy, như đục cùn, xoắn vào ruột gan người lớn. Người lớn đứng lên ngồi xuống chẳng biết làm gì. Chân tay thừa thãi. Ông bà xót cháu mình. Xót con gái mình. Bà ôm gối ngồi như hòn đá mồ côi. Hòn đá mồ côi bỗng lóe sáng. Bà nhớ lại kinh nghiệm từ những người già trên làng Cổ Phương. Họ bảo đấy là “căn chứng tiểu nhi dạ đề”. Do trẻ bị căng thẳng thần kinh trước khi đi ngủ. Nó nhìn thấy những con ma lạ hoắc, con mặt đỏ, con râu vàng đến quấy rầy. Nên cứ nhắm mắt vào là thấy, làm nó sợ. Trẻ khóc suốt đêm là vì vậy. Mãi đến gần sáng nó mới hết khóc và thiếp dần vào giấc ngủ.
Bà nhanh chóng xuống dưới bếp lấy lên bốn con dao nhọn, nín thở, cầu trời khấn phật. Con xin trình lạy mẹ Hoa ba lạy. Rồi bà lẩm nhẩm những gì. Chẳng biết mẹ Hoa trên trời nói sao. Khấn xong, bà ngoại nhẹ nhàng đặt từng con dao nhọn yểm xuống dưới bốn góc chiếu, nơi cháu nằm. Dao nhọn sẽ trừ khử những con ma quấy rối giấc ngủ. Dao nhọn sẽ dọa giết kẻ nào dám phá giấc mơ ngọt ngào của cháu tôi. Đây là những con dao được rèn bằng thỏi thép già. Từ những bàn tay của người thợ rèn lành nghề Phúc Sen đã làm ra. Những con dao mới tinh còn thơm mùi lửa lẫn mùi sắt chín kỹ. Dao này chưa ai dùng vào việc giết mổ. Nếu đã dính một chút máu là dao mất thiêng, không dọa được ma quỷ.
Họ còn đồn rằng, ma quỷ nghe tiếng dao kêu lắc cắc leng keng là lập tức ba chân bốn cẳng chuồn ngay. Bởi trước lúc cho thép vào lò lửa, người thợ rèn dao đã thổi phù phép và niệm chú ba lần vào miệng lò: “Hãy cắt bỏ cái ác! Hãy chặt đứt cái giả dối, kiêu căng khinh người! Hãy gọt sạch thói tham lam bẩn thỉu”!. Chẳng biết có phải vì thế mà dao trở thành người bạn thân thiết, vật bất ly thân của người Tày. Ngày trước dù đi rừng hay đi chợ ai ai cũng đóng theo một con dao quắm sau lưng. Có con dao làm người ta tự tin hơn.     
Bà vạch chiếu lên đưa dao nhọn chĩa mũi về đằng Đông. Nơi ấy ma quỷ có nước da xanh màu nước biển. Loại này nghiện ăn tóc tơ của trẻ. Chúng thè lưỡi liếm từ mép trước trán đến sau gáy là hết nhẵn tóc. Về sau người ta gọi là tóc bò liếm. Khá lâu, tóc mới có thể mọc lại được.
Dao nhọn quay mũi về đằng Tây. Nơi ấy ma quỷ có bộ mặt đỏ quạch. Chúng rất hay ăn bí đỏ. Vì bí đỏ vừa ngon ngọt lại vừa bổ óc. Ma quỷ nhìn thấy cái đầu trẻ nhỏ lúc la lúc lắc, nó đã tưởng nhầm bí đỏ. Nên đêm đêm chúng đi rình mò kiếm tìm cái đầu ngọ nguậy.
Dao nhọn chĩa mũi về Nam. Nơi có ma quỷ đầu bẹt. Giống ma quỷ này chỉ nghiện làm nũng. Dường như nó ham thích làm nũng từ trong bụng mẹ. Khi thấy trẻ nhỏ luôn luôn được mọi người cưng nựng, nên ma quỷ nghĩ mình phải ăn trộm cái nũng nịu kia mới được.
Dao nhọn chĩa mũi về phương Bắc. Nơi ở của ma quỷ mắt trắng. Con ma quỷ này chỉ thích kẹo và áo mới. Nó ghen với trẻ nhỏ. Bởi ngày nào chúng cũng được người lớn cho quà. Lập tức con ma này rình rập, nấp sau tấm rèm. Khi mọi người tắt đèn đi ngủ, là thời khắc chúng thoải mái vo ve trêu tức.
Chuyện bốn con dao nhọn yểm bốn góc giường, thực hư thế nào chưa đến hồi ngã ngũ. Tuy vậy, cháu tôi không còn khóc đêm nữa. Nhưng nó vẫn thức đến một hai giờ sáng.
Thương con. Tôi thức đêm trông cháu. Hai ông cháu cùng khù khì ù òa đùa nhau trong màn. Dưới bóng trăng nhờ nhờ hắt qua cửa sổ, tôi nhìn thấy nó cười. Hướng vào tôi, cháu cười. Một nụ cười vô cùng trong vắt, thánh thiện. Một nụ cười toát lên niềm hạnh phúc không bờ bến. Hằng ngày, nụ cười của con bé làm tan biến mỏi mệt trong tôi. Đêm nay, nụ cười con trẻ như cơn gió phủ mát lên khắp người tôi. Đấy. Nó ngẩng đầu lên ngọ nguậy như con tằm. Tôi ôm cháu vào lòng và cất tiếng ru. Tiếng ru của người ông đứng tuổi nghe khê như cháo cháy. Ru đến câu thứ ba thì tôi quên tịt. Cứ à ơi đánh võng mồm chờ cho đến lúc nó ngáp. Tiếng ru ư ử từ cổ họng tôi lan truyền sang da thịt cháu.
Thật diệu kỳ. Nó há miệng ra nghe. Nó im lin lít. Rồi nhẹ nhàng cháu thở. Nó bắt đầu ngủ. Giấc ngủ nghiêng dần như đưa nước vào ruộng. Đặt cháu xuống giường, bất chợt tay tôi chạm đúng con dao nhọn. Tôi nhìn và nói với nó: Thôi! chào anh bạn đồng hương Phúc Sen. Dù sao tôi cũng cảm ơn về việc anh đã dọa ma. Cháu tôi bớt sợ. Bây giờ tôi biết rồi. Cháu tôi chỉ đói tiếng ru của người Tày thôi. Tiếng ru từ người bà, người mẹ. Tiếng ru truyền đến đời tôi thì ngưng hẳn. Tự nhiên tôi buồn. Một nỗi buồn như con chim không cất nổi đôi cánh. Nó nặng trĩu như núi chồng lên núi. Đâu rồi tiếng ru con một thuở: Noọng ơi nòn/Noọng nòn đắc ơi a nòn đí/Me pây tôổng au pja/Me pây nà au luổm/Đảy tuô luổm pác đeng... Dịch: Em ơi ngủ/Ngủ cho say/Mẹ ra đồng bắt cá/Mẹ ra ruộng bắt con muồm muỗm/Được con muồm muỗm môi đỏ…
           

Y Phương

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Tắt bộ gõ Gõ tự động Telex VNI VIQR 

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh