Một chuyến đi

Chủ nhật 31/05/2020 05:00

Bản Nưa có cô gái tên là Nim, đã tuổi 30 nhưng đôi mắt bồ câu, mày ngài vẫn lúng liếng, hài hòa với khuôn mặt trái xoan, nâu giòn, môi luôn hé nụ... Nim khiến nhiều chàng trai bị hút hồn. Người già ai cũng khen Nim ăn nói dịu dàng, lễ phép, ngoan ngoãn.

Một cô gái vừa hiền lành, ngoan ngoãn, lại vừa nhanh nhẹn, thông minh, tháo vát nên chị họ của Nim tin yêu, quý mến. Chị có nhã ý mời Nim đến giúp con gái quản lý cửa hàng kinh doanh vật liệu xây dựng và đồ nội thất ở thị trấn.

Tôi có biết rõ chuyện này và phán đoán là Nim sẽ không đi đâu cả vì đã 5 năm cô ra sức đầu tư tiền của để tu sửa nhà cửa, xây dựng giàn hoa thiên lý, trồng rau, nuôi gà, đi chợ búa buôn hàng hoa quả. Hình như Nim âm thầm cam chịu cảnh cô đơn hàng chục năm qua để đợi chờ một niềm hạnh phúc đang dần đến...

Minh họa: Hoàng Chinh

Cô Nim không muốn xa nhà, nhưng chị họ giải thích, động viên mãi nên cô đã mềm lòng nghe lời. Nim đến đó được cháu gái, cháu rể quý mến chỉ cho dì ngồi trông giúp nhà cửa, hàng hóa, nhưng Nim là người đã lao động quen, cảnh ngồi chơi xơi nước cảm thấy cuồng chân, cuồng tay nên giúp cháu quét dọn, cơm nước... Nhà cháu gái có hai đứa con xinh xắn, ngoan ngoãn, học giỏi.

Hai cháu yêu quý, quấn quýt bên bà dì nên Nim vui lắm, bị cuốn hút vào việc của nhà cháu gái. Cửa hàng các cháu mở ngay đầu thị trấn đông dân, nhiều khách, thỉnh thoảng lúc rỗi có các bá, các cô, các chị đến chơi, tâm sự với Nim. Có bá còn có ý mai mối Nim với các cháu trai ở quê vì thấy Nim chăm ngoan. Đêm nằm, Nim tự mỉm cười sung sướng vì nay có các cháu thương yêu, vui vẻ, bù đắp cho nỗi cô đơn, buồn tủi suốt thời gian qua.

Ngày nào cũng vậy, cứ chiều buông là Nim bịn rịn chia tay các cháu, một mình lóc cóc vượt đèo để về căn nhà nhỏ bên giàn hoa thiên lý. Ngôi nhà bấy lâu im hơi lặng tiếng nay bỗng cất lên tiếng ngân nga quyến rũ phát từ chiếc điện thoại Nim mới sắm. Nim vừa nghe vừa dóm bếp, giặt giũ. Cô cất giọng trong trẻo hú gà vào chuồng, gọi chó đến ăn. Ai cũng nhận thấy dạo này Nim da dẻ hồng hào, vui vẻ, hoạt bát, quần áo, giày dép chỉnh trang, gọn gàng, duyên dáng hẳn lên... Đúng là đổi đời tính nết cũng đổi theo.

*   *
*

Ô kìa! Ai đi xe loạng choạng như kẻ say rượu thế, nếu ngã chỗ đó có mà cả xe lẫn người rơi xuống mương thủy điện, nguy hiểm quá. Tôi hốt hoảng, nhanh chóng dựa xe vào vệ đường, không kịp tắt máy lao đến nắm giữ lấy đuôi xe, trong lúc bánh xe trước đã chấm vào bờ mương, máy vẫn nổ. Tôi hét lên: Hãy phanh, dừng xe, tắt máy ngay. Nhưng cô chủ xe như không nghe tôi nói, xe liền nghiêng rồi bất thình lình đổ ầm về phía trong mặt đường.

Người ngồi trên xe mặt tái mét, run rẩy, buông tay lái, tuột khỏi yên xe, nằm sõng soài bên vệ đường. Tôi kéo xe lùi lại phía sau rồi đến đỡ cô gái đó dậy. Ôi, là cô Nim người Bản Nưa. Mỗi lần cô đi làm ở thị trấn sớm lắm, sao hôm nay lại bị như vậy? Tôi sờ trán cô vẫn mát, lay gọi thì cô mở mắt lí nhí nói:

- Em không sao đâu, thấy váng đầu, hoa mắt, buồn ngủ quá nhưng đến giờ đi làm nên em cố đi. Đây là đâu vậy anh?- Cô vừa giụi mắt vừa hỏi.

- Cô mở mắt xem, bánh xe trước của cô đã chạm bờ mương, còn mấy phân nữa thì cô và xe đã lao xuống đó. - Tôi hoang mang thật sự vì nhìn thần sắc cô Nim khác thường.

- Anh ơi! Tại tối qua suốt đêm em không ngủ được. - Nim ngồi dậy trả lời rồi mặt buồn rười rượi, hai mắt rớm lệ.

Tôi chợt nhớ lại, cách đây hơn mười năm cũng gặp Nim buồn như hôm nay, khóc tức tưởi. Hỏi tại sao thì cô càng khóc to hơn chứ không hé môi nói gì. Mấy ngày sau, qua tin nhắn Nim thổ lộ: - Em mệt và buồn vì bạn trai bắt em phải phá thai. Lần gặp này tôi lại đoán già, đoán non chắc lại nỗi buồn do cảnh cũ tái diễn, nếu vậy thì Nim là cái túi chứa đựng buồn khổ. Nếu Nim còn tin tôi như những năm trước đây, chắc sẽ báo cho tôi biết rõ chuyện. Tôi chờ mãi, chờ mãi...

Một buổi sáng đầu thu, trời trong xanh không gợn một bóng mây, tôi đi xe ra ngã ba gặp Nim tay xách nách mang nào chai nước, hoa quả, quà bánh. Nim cho biết cô đi Đức Long thăm bạn. Thật trùng hợp, tôi cũng về xã Đức Long có việc, đoạn đường khá xa, tôi rủ cô đi cùng để đỡ vắng vẻ và Nim vui vẻ nhận lời.

Khi chiếc xe rồ máy vút đi cũng là lúc mặt trời đỏ lựng trên đỉnh Phja Quai như mỉm cười chào khách trên đường thực hiện cuộc hành trình. Do đường dốc, nhiều cua, lại lắm ổ gà, tôi tập trung lái xe nên không ai nói với ai. Tôi đăm chiêu suy nghĩ về nhiều chuyện trước đó Nim đã nói cho tôi hay. Vậy mà còn việc buồn mới đây sao Nim chưa kể, tôi buột miệng buông một câu:

- Đàn bà thật khó hiểu.

Nim nghe được liền hỏi lại với giọng hằn học: Anh bảo em khó hiểu sao?

- Anh không nói em. Anh chỉ nói chung chung thế thôi. Tôi thanh minh. Biết Nim ngại kể nên tôi lảng sang chuyện khác để không khí bớt căng thẳng:

- Này, anh biết kế hoạch tháng này của em là làm lại giàn hoa thiên lý, khi nào làm báo anh biết để giúp một tay.

- Thôi đi anh, đừng nhắc đến nữa làm em đau lòng lắm. Giọng Nim buồn rầu.

- Sao thế? Em nói rõ xem anh có giúp được gì không? - Tôi hỏi.

- Em đoảng hết chỗ nói, anh ạ! Tháng trước, em đi làm với cháu được thanh toán 2 triệu đồng, em đã trích ra mua quần áo vì làm việc chỗ đông khách cần tươm tất, gọn gàng. Còn giàn hoa thiên lý đến mùa ra hoa mà giàn bị mọt mục, em tính nghỉ việc bán hàng để về sửa giàn, nhưng chị họ em lại khuyên làm với các cháu để các cháu cho tiền mua vật liệu, cho thợ cửa hàng giúp thiết kế, thi công lại giàn hoa luôn.

Nghe và rất hợp lý, đêm về em nhẩm tính mang tiền ra đếm xem thừa thiếu ra sao thì thấy túi lép kẹp còn lại toàn tiền lẻ. Cố đi làm, chắt chiu để sửa lại giàn hoa thiên lý mà nay mất trộm lúc nào không biết, giờ trắng tay lấy gì làm hả anh? Em suốt đêm vừa rồi không ngủ được là vậy.

Rồi Nim nói tiếp: Anh biết đấy, trong lúc đời tối tăm, buồn bã, cũng may cho em có nhà báo Văn Quang đến động viên. Em thương anh ấy cảnh gà trống nuôi hai con nhỏ vì vợ đã mất, còn anh Quang thương em vì đời cô đơn, hai người ngày đêm mòn mỏi trông chờ đến với nhau nhưng hoàn cảnh cả hai khó khăn thế còn tổ chức cưới xin gì được.

Nhiều lúc nghĩ quẩn em tính cứ liều đến ở với anh ấy mà sống với nhau, nhưng anh Quang lại không chịu vì em là gái tân, anh ấy muốn có đám cưới đàng hoàng. Buổi sáng hôm nọ thà anh cứ để xe em lao xuống mương Co Hu và mãi mãi ở đó cho nhẹ đời, còn cứ sống khổ như bây giờ đến khi nào mới kết thúc được.

Tôi muốn tìm một lời an ủi, thế nhưng Nim bảo cho xe dừng lại ngồi nghỉ một lúc.

Tôi rời khỏi yên xe nhìn về phía sau: Ôi! Núi non trập trùng, mây trắng lững lờ trôi trên các đỉnh núi cao chất ngất. Quay lại nhìn phía trước là một thung lũng bằng phẳng. Tôi chợt nhận ra nơi đây có di tích lịch sử, là nơi diễn ra trận đánh Đông Khê năm 1950. Trong lúc đang mải mê nghĩ, Nim lên tiếng rồi chỉ tay:

- Này, anh ngắm xem kia là núi Báo Đông phải không? Vậy là em đến nơi rồi.

- Đúng rồi! Sao em biết? - Tôi hỏi Nim.

- Em biết là nhờ nhà báo Văn Quang đấy, hiện nay anh ấy đang công tác ở Nhà lưu niệm gần đây.

Mấy hôm nay anh biết đó, em buồn và nhớ anh Quang da diết nên muốn đến thăm. Thế anh đi theo em cùng vào thăm anh ấy nhé. Nim có ý thực lòng.

Tôi đang lưỡng lự thì cô liền giục: Đi anh, em đã kể lòng tốt của anh đối với em cho anh Quang nghe nhiều rồi.

- Cô cứ vào với anh Quang và cho tôi gửi lời chào, hẹn khi nào xong việc tôi đến đón nhé.
Sau đó, Nim đi vào Nhà lưu niệm, còn tôi đi về xã Đức Long.

Tôi một mình vừa đi vừa nghĩ về một cô gái có cuộc đời buồn đầy bí ẩn trong khi nhiều người lại bàn tán rằng Nim đã thề non hẹn biển với một bạn trai nào đó nhưng đã bao nhiêu năm qua đi vẫn chưa gặp lại nhau. Chuyến đi này tôi mới hiểu rõ: Bấy lâu nay Nim có biết bao chàng trai ngỏ ý nhưng Nim từ chối, lấy lý do Nim không có sức khỏe mà không dám nói thẳng và không ưa vì chưa phải mẫu người Nim tìm kiếm.

Tôi nhớ lại có lần Nim nói: Em không lấy chồng đâu, nếu em lấy thì người đó phải có tài và tình cảm chân thật. Lúc đó, tôi cho là lời nói đùa nhưng đến giờ tôi tự đặt câu hỏi: Vậy nhà báo Văn Quang được Nim yêu quý, kính trọng, đặt niềm tin? Chắc hẳn nhà báo Văn Quang có đầy đủ các yếu tố mẫu người mà Nim chọn rồi. Nếu vậy nhà báo Văn Quang thật là vô cùng hạnh phúc...

Dương Văn Sách

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh