Lũy tre làng trong miền ký ức

Chủ nhật 07/06/2020 06:00

Mùa đông qua đi mang theo sắc trời xanh xám, lạnh lẽo. Nàng xuân thầm thì về như buông phép màu gọi nắng ấm vàng tươi thổi vào trời đất gọi cỏ cây thức giấc. Từng dòng nhựa sống được ấp ủ trong lòng đất cũng rạo rực tách vỏ, nảy mầm, nhú lộc, đâm chồi. Cảnh sắc làng quê sớm mai thức giấc bỗng dưng đổi thay như cô gái đương tuổi dậy thì bất ngờ một sáng kia khoác lên mình bộ cánh mới. Những lũy tre làng với nỗi niềm đông cũ, rả rích mưa phùn, buồn đến chẳng lay động nay bỗng thanh thoát vươn cao, vi vu hòa khúc ca cùng gió.

Cây tre có lẽ gắn liền với tuổi thơ của rất nhiều người sinh ra và lớn lên ở vùng quê Bắc Bộ. Sở dĩ cây tre luôn gắn liền với đời sống thường nhật của người nông dân. Hầu như mọi thứ trong nhà đều từ tre mà ra.  
Lũy tre làng.
Tre mọc ở rất nhiều nơi nhưng chẳng hiểu sao tôi vẫn luôn thấy lũy tre làng ở đồng quê mình là đẹp nhất. Cây tre quê tôi cao vút, được ghép lại bởi hàng chục đốt xanh mỡ màng. Lá tre thuôn dài, khi rụng có màu vàng nâu óng ả. Mùa lá tre rụng, đâu đâu cũng giăng mắc bao chiếc thuyền cong cong, xoay trong gió. Lá tre rụng ào ào như trút, rụng triền miên. Mùa đông đến cũng là lúc cây tre trút đi chiếc áo để đứng co ro chịu rét. Những khi ấy, nhìn lũy tre đầu làng kẽo kẹt đu đưa theo ngọn gió, tôi lại mường tượng đến mái tóc thướt tha của bà và mẹ. Vẫn chiếc áo nâu sờn khâu bao lần chỉ bên ngoài và bên trong là chiếc áo cánh gián tỏa ra mùi trầu hăng hăng quen thuộc. Một tay cầm chổi rễ cùn, tay kia bà kéo lê chiếc bao tải cũ mèm len lỏi khắp các búi tre. Bà luồn bàn tay nâu sạm, đầy những đường gân vơ từng chiếc lá.
Ông tôi thì lại có tài làm mọi thứ bằng tre. Khoảng tháng Tư, tháng Năm âm lịch hằng năm, trời chuyển mùa và bão bắt đầu tràn về, ông ngả bớt những cây tre rìa búi sắp đổ đem ngâm xuống ao trước nhà. Đến đầu đông, vào những ngày giá rét, tôi ngồi xem ông cắt khúc cây tre vừa kéo từ dưới ao lên. Chỉ vài khúc tre như vậy ông tôi đã biến hóa ra bao nhiêu vật dụng dùng trong sinh hoạt hằng ngày. Ông tự làm cho mình một cái điếu cày rất đẹp, châm lửa hút thuốc bằng đóm tự chẻ. Ông không bao giờ quên đan cho bà mấy cái cái bu chụp gà treo lên gác bếp hong cho khô chờ đàn gà mái hoa mơ ấp nở.
Lũ trẻ chúng tôi lại có những trò chơi đặc biệt với tre. Cứ dịp tre bắt đầu ra nhánh, đám trẻ con lại rủ nhau đi một lượt hết tất cả các gốc tre, dòm ngó, tìm cho bằng được những ngọn tre tươi, mập mạp nhất đem bóc lớp mo nhỏ, rồi quay vòng tròn sao cho gập được các đoạn với nhau. Có lần, chúng tôi đánh nhau sứt đầu, mẻ trán chỉ để giành nhau ngọn tre non mềm ấy. Lớn hơn một chút, tôi cùng đám bạn anh tôi trẻ che làm súng póp - một loại đồ chơi của trẻ con được làm từ ống tre nhỏ. Lớn thêm chút nữa là chẻ tre, cùng với lõi chuối, chúng tôi đan lồng bắt chim ri...
Nhớ về tuổi thơ, nỗi nhớ trong tôi cứ day dứt về những kỷ niệm khi còn ở với ông bà. Dưới bóng tre làng, cả làng quê được tre ôm ấp, bao bọc, bảo vệ. Tre là bóng râm mát ngày nắng nóng oi ả, là vật dụng không thể thiếu trong gia đình và làm những món đồ chơi kỷ niệm tuổi thơ chẳng còn nhớ rõ. Cây tre bình dị, dân dã, gần gũi, đi vào miền ký ức của bao người. Dưới nhịp sống đô thị ồn ào, có lẽ nhiều người đã lãng quên kỷ niệm ấy.          
Thủy Tiên

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh