Lời tỏ tình đêm ba mươi

Thứ sáu 26/05/2017 07:00

Từ khi chia tay Hy, tôi không muốn yêu ai nữa. Tôi đã từng nghe ai đó bảo “Đàn ông yêu giống như sợi vải, khi yêu thì rất chặt, bện quyện vào nhau.

Khi hết yêu giống như sợi vải đã sờn, chỉ cần kéo thẳng là đứt”, và có lẽ nó cũng tương ứng với tình yêu của tôi. Yêu nhau suốt bốn năm đại học, lại thêm hai năm tuổi xuân sau khi tốt nghiệp, cứ tưởng chừng trên đời này sẽ không có gì dứt ra được, thậm chí còn sắp cưới, bạn bè thân còn nhận được cả thiệp mừng, thế mà đùng một cái, Hy nói lời chia tay. Và chỉ ba tháng sau khi chia tay, Hy lấy vợ. Khỏi phải nói, lúc ấy tôi tổn thương nhường nào. Bên tai lúc nào cũng nghe những lời nói đầy thương cảm: “Tội nghiệp con nhỏ, sắp cưới rồi mà còn bị bỏ. Đau lòng chết”.     
Một hôm, tôi nhận được điện thoại từ một số lạ:

- Phải Nghiên đấy không? Lâm Nhã Nghiên?

- Vâng, là Nghiên. Ai đấy ạ?

- Thái Anh. Cafe không? Quán cậu hay đến, nhanh lên, tôi đợi.

Phải mất một lúc lâu tôi mới nhớ tới cái tên đó. Đó là người bạn học đại học mà tôi vô cùng ghét. Tôi lớp trưởng, hắn lớp phó, chẳng hiểu theo lẽ nào mà suốt ngày cứ cãi nhau, tôi đưa ra ý kiến này thì thể nào hắn cũng phản bác đưa ra ý ngược lại, chả thế mà sau khi tốt nghiệp, lời cuối cùng hắn nhắn trong tập lưu bút gửi tôi là: “Tôi sẽ nhớ mãi cậu, vì cậu là người ghét tôi nhất. Nhưng mà...”. Tưởng rằng chúng tôi sẽ không có bất cứ liên lạc gì với nhau. Tôi bật cười, chẳng biết ông trời còn định hành hạ tôi thế nào nữa, lúc đau khổ nhất lại nhận được điện thoại của người mình ghét nhất, chắc hẳn là hắn đã biết chuyện của tôi, hắn là bạn thân của Hy cơ mà. Hẳn là hắn vẫn ghét tôi, đến độ hẹn tôi ra để cười. Mà thôi kệ, ít ra biết đâu hắn sẽ làm tôi đau trở lại. Bởi thế, tôi đi.

Tôi cũng suy nghĩ mãi về quán cafe mà hắn nói. Hắn có nhầm không, như nào mà biết quán cafe tôi hay tới, nhưng tôi vẫn đến. Thực sự tôi không muốn tới quán đó, là nơi ngập tràn kỉ niệm của tôi, Hy và hắn - kẻ luôn phá bĩnh mọi cuộc hẹn của chúng tôi. Khi tôi vừa vào quán, hắn đã ngồi đó. 

- Cậu ngồi đi, cứ đứng đó mà choáng váng với vẻ đẹp trai của tôi thế à?

Hắn vẫn thế, tự mãn và đáng ghét.

- Sao bỗng dưng hẹn cafe?

- Nghe nói cậu bị đá, tôi muốn thấy cậu buồn như thế nào.

Chẳng hiểu sao nghe câu đó tôi lại bật cười. Lúc đó hắn bỗng nói với tôi:

- Cậu chỉ nên cười thôi, vì trông cậu đã xấu rồi, nếu còn khóc thì sẽ xấu thêm.

Tên đó, hắn chẳng bao giờ tử tế được. Hắn đòi chở tôi đi dạo, chẳng hiểu sao tôi lại đi, giờ tôi mới thấy thì ra hắn cũng có bờ vai to bè như Hy vậy. Đột nhiên, tôi muốn dựa vào hắn, nhưng còn lưỡng lự, bỗng tôi nghe trong gió có tiếng ai đó nói: “Cứ dựa vào đi, ghét có ghét nhưng dù gì cũng đang lạnh”. Thế là tôi lại ôm lấy hắn, chẳng biết hắn có cảm thấy bờ lưng hắn hôm ấy nóng bỏng không, hay ướt mẹp vì những giọt nước mắt tôi rơi mãi không dừng.

Và cứ thế cho đến khi xuân về trên phố nhỏ, đều đặn mỗi chiều thứ Bảy, hắn lại hẹn tôi tại quán cafe ấy, và cũng chẳng biết vì lẽ gì, tôi lại đến với người tôi ghét khá nhiều lần như vậy. “Sao cậu cứ hẹn quán này?”. “Muốn quên đi nỗi đau thì hãy nên tập đối diện với nó”. Bỗng dưng, so với thời còn là một tên lớp phó trẻ trâu, trông hắn trở nên đàn ông và biết điều hơn hẳn. Những quán mà tôi và Hy hay đi, hắn dẫn tôi đi ăn lại đúng những quán đó, những chỗ tôi và Hy hay tới, hắn lại dẫn tôi đi dạo, thức uống Hy thích, thức ăn Hy hay ăn, hắn vẫn luôn ăn trước mặt tôi, nhưng theo cách rất riêng của hắn mà từ từ thay đổi. “Thế là từ giờ những nơi cậu đi với Hy, ăn cùng Hy, dạo chơi với Hy… tất cả đều thay thế bằng kỷ niệm bên tôi rồi. Nên cậu không được phép nhớ về Hy khi đi qua những nơi đó nữa”.

Đột nhiên, khi hắn ở bên cạnh tôi quá nhiều, tôi lại nghĩ: “Tại sao mình từng ghét hắn?”. Tôi chưa bao giờ thử suy nghĩ cho câu hỏi đó, ngày đó, tôi ích kỷ, lòng mình tôi dành hết cho Hy, hắn lại luôn phá bĩnh chúng tôi, nên tôi đâm ghét, vì thế từng hành động của hắn khiến tôi ghét hắn. Sau này, tôi càng không nghĩ nhiều về hắn, cứ nghĩ là mình ghét hắn thôi. “Cậu thực tình có ghét tôi không?”. “Là cậu ghét tôi trước. Vì cậu cứ tỏ ra cậu ghét tôi nên tôi ghét cậu”. Hắn đáp gọn lỏn. “Thế sao bây giờ cậu lại ở bên người cậu ghét?”. Hắn chỉ mỉm cười.

Tết, hắn ở cạnh tôi đến mùa xuân qua, tôi mở lại điện thoại, lên chát chít trên facebook và đi làm lại sau nỗi đau với Hy, dần dần tôi có cuộc sống bình thường trở lại. Đêm ba mươi, hắn rủ tôi đi ngắm pháo bông giao thừa, lúc pháo bông vừa bắn vụt lên, hắn nói rất khẽ vào tai tôi: “Tôi sẽ nhớ mãi cậu, vì cậu là người ghét tôi nhất. Nhưng mà, tôi thích cậu”. Tôi chợt nhớ dòng lưu bút dang dở hắn để lại hồi tốt nghiệp… À, ra thế…
Lê Hứa Huyền Trân

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Tắt bộ gõ Gõ tự động Telex VNI VIQR 

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh