Khói bếp tuổi thơ

Chủ nhật 24/05/2020 06:00

Nắng se tơ đem trời đất xoay vần chuyển mình sang tháng Năm, mùa hè đang về, những ngày nghỉ do dịch Covid-19 đầu năm ở nhà cũng dần kết thúc. Chập tối, đứng từ xa nhìn khói bếp bay là là trên mái nhà, quấn quýt không rời như bước chân nặng trĩu biết rằng sớm mai lại phải đi xa.

Khói bếp bẽn lẽn bay lên đem theo cả những hồi tưởng về tuổi thơ dưới hiên nhà ùa về lấp đầy suy nghĩ. Cái thời cơm tấm, ổ rơm, khói bếp thơm đã trở thành kỷ niệm thân thương của bao người sinh ra từ đồng làng, thôn xóm. Tôi không thể nào quên mỗi buổi chiều tà, làn khói trắng tỏa ra từ các nhà trong xóm. Những sợi khói mỏng cứ vấn vương, quẩn quanh trên nóc bếp như làn sương sớm mờ ảo, tan vào trong ngọn tre xanh, quấn vào vòm hoa xoan tím bên cạnh mái bếp.

Bếp củi.

Mùi khói bếp là thứ mùi không trộn lẫn với bất kỳ hương thơm nào khác. Đó là hương vị đặc trưng của những điều thân thương, gần gũi nhất. Mùi khói bếp là mùi nồng nồng, cay cay của hương rơm còn ẩm do sương đêm ngoài đồng chưa khô hẳn quyện với nồi cơm đang sôi ùng ục, ngòn ngọt của gạo đương chín trên bếp. Thỉnh thoảng sẽ có thêm mùi khoai lang lên mật nướng thơm lừng, hay đơn giản chỉ là mùi của những món ăn mẹ nấu.

Thứ mùi thân thương ấy cứ lặng lẽ ngày qua ngày lưu đọng trong mỗi người, dệt nên những kỷ niệm rất đỗi thân quen và sâu thẳm trong lòng. Thân quen đến nỗi chẳng thể nhận ra cho đến khi thật sự phải rời xa, thật sự không còn thường xuyên trải nghiệm nữa. Có người gọi hương thơm từ khói bếp là hương vị đồng quê, có người lại gọi là hương vị quê hương nhưng có lẽ chân thật, gần gũi và chính xác nhất nên gọi là hương vị tuổi thơ. Bởi không ai sinh ra ở làng quê và lớn lên mà không một lần phải cay xè khóe mắt vì khói bếp.

Trong đầu óc lũ trẻ nhà quê, bếp chưa bao giờ là một nơi đẹp đẽ. Có gì mà đẹp, nhà nghèo, bếp ở quê thường chỉ là một gian nhỏ sau nhà, nền đất, vách đất trộn với rơm và màu đen đặc trưng của khói, của nhọ nồi bao năm bám lại mà thành. Ấy vậy mà mỗi chiều đi học về, nơi đầu tiên chúng tôi bước vào là bếp, bởi ở đó chắc chắn có mẹ. Bởi vì có mẹ nên bếp lúc nào cũng đỏ lửa nóng tro, mẹ luôn vùi những củ khoai, củ sắn ủ sẵn trong lớp tro nóng như món quà ăn vặt đợi chúng tôi đi học về. Cái hương vị khoai, sắn ngọt bùi, thơm thảo mùi đất luôn là món ăn hấp dẫn đối với bất kỳ đứa trẻ con nào.

Bao năm quen tiếng mẹ lục đục thổi bếp sớm mai đã trở thành âm thanh đánh thức anh em tôi dậy. Bước chân xuống giường, nơi đầu tiên tôi đến luôn là gian bếp và cứ thế lẳng lặng ngồi bên mẹ. Tôi thường dõi theo những làn khói đang tạo thành những vòng tròn quẩn quanh trong góc bếp chật hẹp. Trong đầu óc non nớt của mình, tôi cứ tưởng tượng chắc khói đang đợi bạn - những ánh nắng đầu tiên của ngày mới xuyên qua ngói bếp kéo chỉ thành từng đường dài, như chỉ chờ có mỗi thế, khói bếp liền cuộn mình nô đùa, trôi lênh đênh trong vạt nắng mai, quấn quýt đùa nhau bay lên mái nhà.

Đứng ngẫm nghĩ mà chẳng biết đôi chân đã bước đến cửa nhà tự bao giờ. Mẹ đứng trong bếp gọi anh em tôi vào nhà ăn cơm. Chiều chớm hè có cơn gió nhẹ nhàng thổi qua, mang theo hương khói bếp bảng lảng bay lên không trung. Chợt nghĩ đến sớm mai lại phải rời đi, lòng bỗng dưng nặng trĩu. Thật lạ, khi đời sống đã đầy đủ những tiện nghi hiện đại con người ta lại mong được một lần ngửi mùi khói bếp quê nhà. Phải chăng, đấy là lúc ta khao khát được ấp ủ yêu thương như ngày còn bé, cùng nhau quây quần bên mâm cơm chiều do chính tay mẹ nấu.

Thủy Tiên

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh