Hồn cây

Chủ nhật 30/12/2018 08:00

Cây sấu ấy vốn không phải của nhà thằng Thang. Khi tôi lớn lên cây sấu đã to lắm, có lẽ phải đến hai người ôm mới xuể. Quanh gốc cây ngay sát đất mọc ra bốn cái “yếm” cao ngập đầu trẻ con. Thuở nhỏ, chúng tôi chơi trò trốn tìm thường hay lấy yếm cây làm chỗ nấp. Hằng năm, đến mùa quả chín, bọn trẻ trong bản rủ nhau ra nhặt quả rụng quanh gốc cây, chẳng cần cạo vỏ mà chỉ miết qua loa vào vạt áo rồi cho vào mồm nhai tức thì.

Minh họa: Hoàng Chinh

 Sấu chín thơm ngon, chua dịu. Vào mùa đẻ trứng, lũ chim sáo hay rủ nhau về làm tổ trên ngọn cây, tiếng hót của chúng làm vui cả bản.
Ngày tôi chưa ra đời, bản còn thưa nhà. Cây sấu mọc hoang trên quả đồi đơn lẻ nằm ngay rìa bản. Bố thằng Thang tách hộ ra dựng nhà trên quả đồi có cây sấu mọc, mặc nhiên cây sấu đó thuộc sở hữu của nhà thằng Thang.
Tôi và Thang cùng trang lứa, nhưng nó lấy vợ trước tôi. Tôi đi phù rể đám cưới, tôi quen với cô phù dâu tên Nhung. Theo con mắt của tôi, Nhung đẹp nhất trong đám phù dâu làm trái tim tôi xao xuyến. Hình như trái tim Nhung cũng rung động trước những lời hoa mỹ của tôi, hai má Nhung ửng hồng như trái đào chín. Trong lúc mọi người đang say sưa hát lượn, tôi rủ Nhung ra gốc sấu già tâm sự. Tại đây, lần đầu tiên tôi cầm tay một người con gái. Đang mùa đông gió bấc thổi căm căm vậy mà ngồi trong hốc cây kín gió nên rất ấm áp. Tôi đã tỏ tình cùng Nhung và thật hạnh phúc, Nhung đã nhận lời yêu tôi. Bây giờ, tôi và Nhung đã là vợ chồng sống xa quê nhưng chúng tôi luôn hướng về cái bản nhỏ nơi có cây sấu già lưu giữ biết bao kỷ niệm của tôi thời trai trẻ. Cứ mỗi dịp về quê, tôi và Nhung đều đến thăm Thang và cây sấu cổ thụ.
Quả đồi nhà Thang khá rộng, đất toàn pha sỏi cát rất cằn cỗi chỉ để chăn thả trâu, bò. Từ ngày có đường vành đai biên giới đi qua, vùng đất trở nên nhộn nhịp khác thường. Một hôm có nhà doanh nghiệp tên là Hán đến hỏi thuê đám đất trước nhà Thang để mở xưởng bóc gỗ xuất khẩu. Hán bụng phệ, đầu cạo trọc, đi đứng nghênh ngang ra dáng kẻ lắm tiền. Thực tình Thang không muốn cho thuê, nhưng lại nghĩ  đất bỏ hoang chẳng để làm gì, cho người ta thuê hằng tháng kiếm được ít tiền bỏ túi mà không rơi giọt mồ hôi. Bản hợp đồng thuê đất giữa Thang và Hán hoàn thành một cách chóng vánh.
Vợ chồng Thang đông con, hai đứa lớn đang học ở Hà Nội, tháng nào cũng phải gửi tiền cho chúng nó. Có tháng lợn chưa kịp xuất chuồng, gà chưa kịp lớn mà tiền thì không thể không gửi, vợ chồng Thang phải chạy vạy khắp nơi mới đủ tiền để gửi cho các con. Giờ thì đỡ rồi.
Độ một tuần sau Hán quay lại. Theo sau chiếc xe ô tô đen bóng của Hán là chiếc xe tải chở vật liệu và tốp thợ đến xây dựng nhà xưởng. Cái bản nhỏ bỗng rộn rã như một công trường. Tiếng máy cắt sắt, cắt nhôm cứ xoen xoét từ sáng tinh mơ cho đến chập tối. Chừng một tháng căn nhà xưởng và văn phòng làm việc lợp tôn khang trang được hoàn thiện. Dây chuyền máy bóc gỗ xuất khẩu chính thức đi vào hoạt động. Những cây thông chừng mười lăm tuổi ùn ùn chở về chất đống quanh nhà máy. Công nhân vận hành máy cần phải có tay nghề nhưng còn những người phơi tấm gỗ chẳng cần học hành cũng làm tốt. Hán tuyển ngay bà con trong bản để phơi gỗ thành phẩm. Vợ chồng Thang cũng đi làm thuê cho Hán.  
Ông chủ Hán thi thoảng mới xuất hiện ở nhà máy chốc lát rồi lên xe về thành phố. Có một lần Hán đến nhà máy buổi chiều, bóng cây sấu già trùm quá nửa bãi phơi gỗ. Một lúc sau, Hán đi vào văn phòng rồi bảo nhân viên mời Thang đến gặp.
- Ông Thang này tôi có chuyện muốn bàn với ông! Hán nói.
- Việc gì vậy ông Hán? Thang hỏi.
- À! Chuyện nhỏ thôi! Hôm nay tôi quan sát thấy cây sấu đổ bóng xuống bãi phơi nhiều quá làm nhiệt độ ở bãi giảm xuống đáng kể. Như vậy ván bóc sẽ lâu khô, ảnh hưởng đến chất lượng và tiến độ xuất khẩu! Hán vừa nói vừa chỉ tay ra ngoài trời.
- Giờ ông định thế nào? Thang lại hỏi.
- Ý tôi muốn chặt nó. Ông thấy thế nào?
- Ấy! Không được đâu! Đấy là cây sấu cổ thụ do cha ông để lại! Tôi phải có trách nhiệm gìn giữ nó. Thang tỏ vẻ kiên quyết.
Nghe xong Hán cười ngất - Cha ông để cho ông vài cân vàng mới quý chứ cây sấu già có gì đáng giá mà phải giữ. Ông đồng ý đi! Tôi không để ông thiệt đâu! Tôi sẽ mua với giá mười triệu đồng! Ông ưng không?
- Thôi thì tùy ông! Với Thang số tiền này là to rồi, bán cũng được. Thang thầm nghĩ.
- Ông là người thức thời đấy! Nói xong Hán mở tủ lấy rượu mời Thang uống, đồng thời mở két đếm tiền trả Thang. Thực ra Hán đã tính kỹ. Hán bỏ ra mười triệu đồng, đem bán gỗ cây sấu cho mấy tay thợ mộc làm đồ thờ thì lãi gấp hai, gấp ba là cái chắc.    
Đêm trước hôm chặt hạ cây sấu già, Thang mơ giấc mơ kỳ lạ. Thang mơ thấy có bà mẹ đã luống tuổi, mặc áo nhuộm màu xanh thẫm cùng đàn con lít nhít đếm không xuể đứng trước cửa nhà Thang. Bà mẹ quỳ xuống trước mặt Thang khóc lóc, van xin đừng giết bà vì bà còn phải nuôi đàn con thơ dại. Lũ con của bà ùa đến đứa kéo áo, đứa bám quần van xin Thang tha mạng cho người mẹ thân yêu của chúng. Hốt hoảng, Thang choàng tỉnh, người vã mồ hôi. Thang mở cửa bước ra ngoài sân, trời đêm vẫn yên tĩnh như mọi đêm khác. Ngoài bụi cây, tiếng giun, dế đang kêu rỉ rả. Duy có điều đêm nay, Thang nghe tiếng lá cây sấu không xào xạc trong gió như hát mà nghe như tiếng khóc nỉ non. Thang rùng mình quay vào nhà đóng cửa lên giường ngủ tiếp. Nhưng giấc mơ kỳ lạ khiến Thang trằn trọc không ngủ được,.
Sáng hôm sau, Thang chủ động đến gặp Hán ở văn phòng và bộc lộ mọi nỗi niềm.
- Có lẽ cây có hồn thật đấy ông ạ. Ta có nên hoãn việc chặt hạ nó không? Thang rụt rè đề nghị.
- Đêm dài lắm mộng! Ông đừng lăn tăn vì chuyện đó. Cây làm gì có hồn! Kế hoạch đã vạch ra cứ thế mà làm. Việc cắt cây đã có thợ lo. Tôi và ông cứ rung đùi uống rượu - Hán vỗ vai Thang an ủi. Nói xong Hán lôi trong ngăn tủ chai rượu ngoại rót mời Thang. Cây làm gì có hồn. Hán cũng khẳng định như vợ mình. Nhưng sao mình thấy có cái gì bất ổn. Ý nghĩ đó đè nặng trong lòng Thang. Ở ngoài kia tốp thợ bắt đầu khởi động máy cưa. Tiếng rền vang của nó như đang khứa vào trái tim Thang đau nhói.
- Không được! Ông cho thợ dừng lại đi. Tôi không bán cây sấu nữa đâu! Thang vụt đứng dậy.
- Ông hãy bình tĩnh! Chúng ta là người lớn đâu phải trẻ con. Tiền trao cháo múc rồi! Bây giờ cây sấu là của tôi! Hán ấn Thang ngồi xuống ghế.
 Bên ngoài tốp thợ xẻ sau khi thử máy bắt đầu bập lưỡi cưa vào thân cây. Tiếng máy xoe xóe nặng nề ăn vào thớ gỗ. Thang bịt tai gục đầu xuống bàn. Hán nhấp từng ngụm rượu nhìn Thang nhếch mép cười nhạo báng.   
- Cây đổ! Ông Hán, ông Thang chạy đi! Có tiếng hô của ai đó vang lên. Không kịp nghĩ ngợi Hán và Thang vùng chạy ra khỏi văn phòng. Hai người vừa ra khỏi cửa thì tai họa ập đến. Cây sấu đổ rầm vang khắp bản, một cành của nó đập trúng hai người. Cánh thợ xẻ vội mang máy đến cắt cành cây đang đè lên họ. Đến khi được cứu thì Hán đã tắt thở. Thang còn thở thoi thóp. Mọi người vội vàng đưa Thang đến bệnh viện.
Vụ tai nạn kinh hoàng này xảy ra làm tốp thợ xẻ vô cùng ngạc nhiên. Trong quá trình cắt cây họ đã hướng cho cây đổ xuống ven suối. Chẳng ngờ đến khi cây kêu răng rắc đất trời bỗng nổi cơn gió lốc, cây sấu cổ thụ nhằm thẳng hướng văn phòng nơi Thang và Hán đang ngồi đổ ùm xuống.
Vợ Thang điện thoại cho tôi. Nhận được hung tin, tôi vội đi máy bay từ sân bay Tân Sơn Nhất ra Nội Bài rồi đi thẳng vào bệnh viện. Thang đã hồi tỉnh. Thang chậm rãi kể tôi nghe về giấc mơ kỳ lạ và kết luận:
- Cây có linh hồn thật đấy, mày ạ. Giá tao kiên quyết hơn chắc không có vụ tai nạn này!
Thăm Thang xong, tôi về quê. Đứng cạnh thân cây sấu cổ thụ chừng trăm tuổi bị đốn hạ, lá cây đã héo úa, xung quanh cơ man những quả sấu non to bằng đầu ngón tay út rụng tả tơi. Tôi chợt nhớ đến giấc mơ của Thang. Phải chăng cây sấu già và những quả sấu non đã hóa thân thành người mẹ cùng đàn con đến xin Thang tha mạng?! Không biết sự liên tưởng của tôi có đúng hay không, nhưng tôi tin rằng Thang đã gặp được hồn cây trong giấc mơ kỳ lạ đêm ấy.

Hữu Tiến

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Tắt bộ gõ Gõ tự động Telex VNI VIQR 

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh