Hoài niệm Tết Trung thu

Thứ hai 28/09/2020 05:00

Những ngày cuối tháng Chín, khi những vệt nắng cuối hạ phai nhạt dần trên từng phiến lá cũng là lúc những cơn gió thoảng đưa mùa thu sang. Mùa thu, tiết trời dìu dịu, se se lạnh, trái bưởi no nắng vàng ươm trong vườn, la đà dịu ngọt, hoa sữa cũng buông hương nồng nàn như để thông báo rằng ngày hội trung thu sắp đến. Với trẻ thơ có gì vui sướng hơn khi mỗi độ trung thu về được cầm trên tay chiếc đèn ông sao năm cánh tung tăng khoe với bạn bè.

Tết Trung thu của đám trẻ con chúng tôi ngày xưa thường kéo dài cả tuần lễ với đủ trò như chơi trốn tìm, chơi thả đỉa ba ba, trồng nụ trồng hoa. Đêm rằm tháng Tám, khi ánh trăng thu tràn ngập làng quê, tiếng trống ếch thùng thình vang lên là đám con nít thấy con tim như nhảy ra khỏi lồng ngực, í ới gọi nhau tụ họp để đón trung thu.

Cỗ trung thu của đám trẻ làng tôi ngày ấy chỉ là vài trái bưởi còn xanh, những trái ổi, trái thị, thậm chí có cả bánh đa, kẹo bột... Chỉ có thế mà đám con nít thèm thuồng nuốt nước miếng từ khi bày cỗ cho đến lúc phá cỗ. Mâm cỗ nhỏ mà bọn trẻ lại đông, thành thử thể nào cũng có vài đứa không có phần, tủi thân đứng khóc thút thít.

Dù mỗi năm mỗi lớn, mỗi năm Tết Trung thu lại trở nên hiện đại, đầy đủ hơn nhưng không hiểu vì sao lòng tôi lại luôn nhớ về những mùa trung thu khi còn nghèo khó, dường như trung thu của thời thơ ấu là đẹp nhất. Hồi đó nghèo khó, thứ gì cũng thiếu thốn, ai cũng nghèo chứ chẳng riêng gì một người, chẳng đứa trẻ nào trong xóm tôi có đồ chơi bố mẹ mua. Sắp đến rằm trung thu, bọn tôi đi gom hạt bưởi lại, lột vỏ ngoài, phơi nắng cho khô rồi xâu vào dây lạt thành những sợi dài.

Chúng tôi nhặt những chiếc lá bàng có màu vàng và đỏ kết lại, khâu thành những cái mũ cho đám con gái. Lũ con trai bắt đom đóm nhốt vào mấy cái lọ thủy tinh nhỏ đựng dầu cũ. Rồi cả đám ríu rít vây quanh ông nội ngồi xem vót nan, chuốt sợi, cắt giấy màu làm đèn kéo quân. Mấy cái hộp nhựa, lọ đựng xà phòng cũ của mẹ được mang ra cắt, đục lỗ để làm đèn.

Đêm rằm, chúng tôi cho hòn nhựa trám vào cái trôn chén rồi đốt lên đặt trong hộp nhựa thành cái đèn xách tay. Mấy sợi dây hạt bưởi đốt lên nổ lách tách nghe rất vui tai. Cả lũ nối đuôi nhau “diễu hành” vòng quanh xóm, khi đi vào bóng tối, những cái lọ đom đóm lập lòe như những ngôi sao. Dưới bầu trời đêm rằm, ánh trăng hiền hòa rọi sáng cả con đường đất lởm chởm chúng tôi đi.

Ánh trăng cùng ánh đèn nhập nhòe tỏa ra xung quanh, chảy tràn thành những bóng sáng tối chen nhau trên đường làng, phủ lên cả những cây rơm mượt như tơ. Chúng tôi vừa đi vừa đồng thanh đọc câu thơ: “Trung thu trăng sáng như gương/Bác Hồ ngắm cảnh nhớ thương nhi đồng”.

Có lẽ vì quá thân thuộc đến nỗi nhớ từng gốc cây, từng lối rẽ, từng ngóc ngách của khu vườn, hằng ngày tụ họp để đếm từng tổ của lũ kiến, mối, giun, dế… Vì thế mà quê hương dung dị đi vào ký ức ngày thơ bé của đám trẻ con chúng tôi tự lúc nào không hay, hạt mầm tình yêu cứ thế đâm chồi không có những xô bồ, bon chen, vội vã.

Một mùa Tết Trung thu nữa đang về, giữa bản tình ca hân hoan của đất trời, mùa thu như gọi về những kỷ niệm xưa cũ. Những kỷ niệm dù cho lớn lên, cho mỗi mùa Tết Trung thu có đổi thay ra sao thì nỗi lòng luôn bâng khuâng, nuối tiếc. Dưới ánh trăng vàng và tiếng hát rộn ràng của trẻ con, chắc hẳn ai cũng thấy hình bóng của mình đâu đây. Hình bóng gợi về những mùa trăng hoài niệm và thổn thức.                      

Thủy Tiên

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh