Giai điệu đẹp của ca khúc “Nhớ trường xưa”

Thứ ba 22/05/2012 16:00

 Những ca khúc của Bế Ngọc Dương không cầu kỳ về hòa thanh và những thủ pháp âm nhạc, nhưng giai điệu mượt mà, nhẹ nhàng sâu lắng, đi vào lòng người.

Tuổi học trò với biết bao kỷ niệm buồn vui, hình ảnh mái trường và tình thầy cô bè bạn luôn in đậm trong tâm trí mỗi chúng ta. Những ký ức thời áo trắng, là hành trang cho chúng ta bước vào đời. Đã có rất nhiều ca khúc viết về tình thầy trò dưới mái trường và để lại dấu ấn trong lòng người nghe, trong đó “Nhớ trường xưa”, của tác giả Bế Ngọc Dương, cán bộ Trung tâm Văn hóa tỉnh, là một trong những ca khúc mới viết khá thành công đề tài này.

Áo trắng... rợp sân trường. Ảnh Internet

 Bài hát "Nhớ trường xưa" phổ thơ Đức Đủ, gợi lại cho chúng ta những kỷ niệm của thời cắp sách đến trường và tình cảm của những lớp học sinh đã được các thầy cô - những người chèo lái con đò, đưa các em cập đến bến bờ tri thức. Tác giả Bế Ngọc Dương đã sáng tác một số ca khúc được khán giả yêu mến như: “Cao Bằng mến thương”, “Nhà báo chúng tôi”, “In bóng già Thu” ..., những ca khúc của anh không cầu kỳ về hòa thanh và những thủ pháp âm nhạc, nhưng giai điệu mượt mà, nhẹ nhàng sâu lắng, đi vào lòng người. Nhiều người cho rằng nhạc của anh được sáng tác gọn gàng, dung dị, khúc triết như những tứ thơ, không phá cách, ồn ào nhưng có lẽ đấy lại là một phong cách riêng trong sáng tác của anh.

Tác giả Bế Ngọc Dương tâm sự: Tuổi thơ ai cùng có một thời cắp sách đến trường với biết bao kỷ niệm buồn vui. Những ký ức ấy luôn cháy trong tôi và khi gặp lời thơ của tác giả Đức Đủ thì giai điệu của ca khúc tự nhiên vang lên trong tôi. Hy vọng ca khúc này được các em học sinh đón nhận yêu thích!.

Ca khúc “Nhớ trường xưa” như một dòng lưu bút, hoài niệm về một thời cắp sách dưới mái trường thân yêu. Biết bao mùa “cánh phượng hồng ngẩn ngơ”, biết bao mùa lá rụng sân trường, các thế hệ học sinh cứ lớn lên, như đàn chim bay cao bay xa, nhưng mái trường vẫn vẹn nguyên trong tâm trí của mỗi người. Những năm tháng học trò, chất chứa bao nhiêu kỷ niệm thuở đến trường. Một tà áo trắng thân quen, một vòm cây đan sợi nắng sân trường...

Ca khúc được sáng tác ở nhịp 2/4 theo hình thức ba đoạn đơn, tiết tấu khá nhanh, tạo sự sôi nổi, tươi sáng của tuổi học trò. Đoạn một của bài hát, tác giả để giai điệu ở âm khu trung, trầm lắng và gợi lên cảm xúc của nỗi nhới về kỷ niệm. Đoạn sau, giai điệu được đẩy lên cao hơn, tiết tấu dồn nén mang tâm trạng vui tươi hơn, trong sáng như những kỷ niệm thời áo trắng và cuối cùng đoạn kết của ca khúc làm cho cảm giác lưu luyến khi phải chia tay với ngôi trường và bao kỷ niệm buồn vui.

Đã có nhiều ca khúc viết về mái trường, tình thầy trò, bè bạn, nhưng mỗi một ca khúc đều để lại những cảm nhận sắc thái riêng cho người nghe. Ở tác giả Bế Ngọc Dương, không thấy có sự kể lể thướt tha, hay đi vào những chi tiết, hình tượng quá quen thuộc với giai điệu trầm buồn, hối tiếc, mà nỗi nhớ ở trong ca khúc của anh là tâm trạng của những học sinh sắp phải rời xa ngôi trường thân yêu để tiếp tục vươn xa trên những chặng đường mới, tới chân trời của tri thức.

Có lẽ không có gì diễn tả hết được tình cảm của các em học sinh đối với thầy cô giáo, tấm lòng thầy cô, hình ảnh mái trường thân yêu mãi khắc ghi trong tâm trí của mỗi người, đó cũng là đạo lý truyền thống tôn sư trọng đạo của dân tộc Việt Nam.

Lại một mùa hoa phượng nở, lại một chuyến đò sang sông, thời gian sẽ trôi đi nhưng kỷ niệm về mái trường, bạn bè, thầy cô sẽ không bao giờ nhạt phai trong tâm trí của mỗi người. Cảm ơn tác giả Bế Ngọc Dương đã viết lên một giai điệu đẹp, một ca khúc đầy ý nghĩa về mái trường và tuổi thơ thân yêu.

Việt Hùng

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh