“Giấc mơ hồng” - dấu ấn đầu tay của Hoàng Thị Bình

Thứ bảy 08/06/2019 05:00

Say sưa đọc tập thơ “Giấc mơ hồng” của Hoàng Thị Bình, tôi ngỡ ngàng trước một tâm hồn thơ giàu cảm xúc với nhiều cung bậc khác nhau, hàm chứa nội dung phong phú, sinh động như cuộc sống của chị. Ai có thể hình dung được một gương mặt phúc hậu, khả ái, thành đạt trên chính trường, từng đảm trách nhiều chức vụ quan trọng của tỉnh, với tư chất nghiêm túc hết mình vì công việc, mà bấy lâu nay có thấy chị làm thơ bao giờ.

Là thi sĩ đâu kể gì chức danh, tuổi tác, khi đã hưu trí, với tư cách là Chủ tịch Liên hiệp các hội Khoa học và Kỹ thuật tỉnh, tác giả mới mở lòng "bật mí" cho mọi người biết "con tằm" ấy đã nhả tơ dệt thảm lâu rồi, chẳng qua chưa "trình làng" mà thôi. Con người khiêm nhường, nhân văn là vậy. Và thơ của chị đã nói lên điều đó.
Lật giở từng trang, tôi choáng ngợp bởi những dòng thơ tình của chị. Người con gái trong thơ của tác giả thật bình dị, đầy nữ tính với những giận hờn, thương nhớ, khắc khoải khi phải xa người yêu, nhưng thể hiện rõ chiều sâu trí tuệ, tư duy: "Mới nghĩ xa anh thôi/Mà bồn chồn ngơ ngẩn/Tiếng chim kêu tìm bạn/Hắt hiu chiều nao nao". Chưa hẳn chia xa mà đã day dứt, bồn chồn đến ngẩn ngơ, tiếng lòng như tiếng chim tìm bạn trong chiều tàn heo hút, buồn tênh. Dường như nỗi nhớ luôn thường trực trong trái tim người con gái đến khát khao nồng cháy yêu thương: "Đã sang thu rồi mà sao vẫn nóng/Hay bởi vì em rừng rực lửa nhớ thương"; "Triền miên trong những giấc mơ/Khát khao mong nhớ bao giờ cho nguôi". Người con gái ấy luôn hướng về người yêu, mơ những giấc mơ hồng cháy bỏng: "Ôi đẹp làm sao giấc mơ hồng/Lửa tình bùng cháy giữa mênh mông/Như sóng biển dâng xô náo nức/Để bờ yêu thổn thức ngóng trông".
Thơ của Hoàng Thị Bình không ồn ào, xô bồ, đôi khi trầm mặc thiên về nội tâm, dung dưỡng mơ ước nhiều hơn hiện thực, có lẽ vì thế mà tình yêu trường sức xanh ngát quanh năm. Nàng thơ của tác giả luôn hướng về chàng thơ, thủy chung son sắt với người mình yêu, nên trọn đời vì thơ. Ấy cũng là cách lý giải kép thông minh, ý nhị của tác giả "Vì sao tôi thích đọc thơ/Vì sao thích cả làm thơ mỗi ngày/Vì anh, anh hỡi có hay/Vì yêu anh đến đắm say diệu kỳ". Và vì thế nên "Em ước mình làm trái thị chín trên cây/Để anh hái và thị dâng hương/Người duy nhất". Chàng trai sẽ rất yên tâm khi được nghe những dòng thơ tri kỷ này: "Dù xa cách người ơi/Em có vui bè bạn/Nhưng con tim lãng mạn/Chỉ yêu mình anh thôi".
Người con gái trong thơ chị có sức sống diệu kỳ, yêu thương, đằm thắm, luôn biết vượt qua khó khăn, trở ngại của mối tình có lúc thăng trầm, luôn lạc quan hướng tới tương lai "Những tia nắng phía chân trời bừng sáng/Mắt đăm đắm nhìn ngày mai sán lạn/Tình ngủ đông/xuân hạnh phúc dâng tràn"... Còn rất nhiều vần thơ hay dung dị từ tâm, tự nhiên thăng hoa, vần điệu, hình ảnh trong sáng, lấp lánh âm nhạc, ẩn chứa đầy ý nhị, kiêu sa của người con gái.
Tác giả sinh ra và lớn lên ở đất phủ Trùng Khánh sơn thủy hữu tình, địa linh nhân kiệt, đậm đà truyền thống văn hóa, quê hương của nhiều anh hùng quân đội và có những nhà thơ, nhà văn danh tiếng. Phải chăng vì thế mà chị làm thơ hay?! Có lẽ chỉ đúng phần nào, quan trọng hơn cả là tình yêu gia đình, quê hương đã nuôi dưỡng và chắp cánh cho chị vào đời, là chỗ dựa tinh thần vững chắc nhất, động lực để chị vươn lên không ngừng. "Quê hương mỗi người chỉ một", vì thế mà thơ chị nặng lòng với thị trấn Trùng Khánh hơn bất cứ nơi đâu "Những mái nhà tranh, mái ngói âm dương/Những bức tường đá xây, con phố nhỏ/Có tự bao giờ chẳng ai nhớ nữa/... Khói lam chiều mây trắng quyện xa vời/Nắng biên cương giục chân trời xuống chợ/Quê tôi đó biết bao nhiêu nỗi nhớ/Kỷ niệm thành màu hoa tím không phai".
Đọc những dòng suy tư này ai cũng đồng lòng với chị, chỉ có những con người thật sự yêu quê mình mới có thể diễn đạt hay như thế. Tình yêu quê hương đã nâng bước chân chị vượt qua bao thử thách cuộc đời "Tôi đã đi những bước chân dài/Đôi chân nhỏ không ngại gì gian khó/Dám hy sinh, dám đương đầu bão tố". Và khi đã thành cán bộ lãnh đạo của tỉnh, về với mái trường cấp II xưa cổ kính, chị vẫn là học trò ngoan của nhà trường "Cô thầy như mẹ, như cha/Đã nâng từng bước chân ta đến trường/Đáp đền ơn nghĩa tình thương/Bao học sinh đã lớn khôn trưởng thành"... Với gia đình, dường như chị dành tất cả tình thương, hiếu lễ với bố mẹ và yêu quý anh em, con cháu trong dòng tộc hơn cả bản thân mình. Và luôn cầu mong cuộc sống yên bình, hạnh phúc giản đơn: "Tôi vẫn hình dung mẹ, pa cùng anh chị em/Quây quần thương yêu sống chan hòa hạnh phúc/Dẫu vất vả ngày đêm khó nhọc/Mà thật ấm êm hạnh phúc gia đình/Những nụ cười tươi mỗi sớm bình minh/Trong mỗi bữa ăn và trong mơ ngủ/Hạnh phúc nhỏ nhoi của cái ngày xưa cũ/Cứ ngập tràn xao xuyến mãi trong tôi". Một gia đình được bố mẹ dày công chăm lo gây dựng với  9  người con đều thành đạt. Đó là gia đình văn hóa điển hình mẫu mực danh tiếng, ai đến thị trấn Trùng Khánh đều có thể biết được tiếng thơm lưu truyền.    
Quê hương, gia đình đã chắp cánh những vần thơ tình yêu và theo từng bước chân của chị trên chặng đường dài công tác xã hội. "Trong nắng chiều thủ đô lung linh/Tôi tìm thấy quê mình trong câu hát/Ngắm hàng bạch dương nhớ thông reo dào dạt/Ngắm sông Von Ga nhớ sông Hiến quê nhà".
Với 105 bài của một tập thơ đầu tay là một thi phẩm đáng nể đối với những người sống trọn cùng thơ. Có thể nói, trên từng nẻo đường đời, những cánh hoa thơ tươi thắm sắc màu luôn nảy nở, thơm hương theo từng bước chân của chị, làm nên một vườn xuân rộn ràng tiếng chim, tràn đầy nắng ngàn, hoa lá. “Giấc mơ hồng” một lần nữa khẳng định cốt cách, tâm hồn của Hoàng Thị Bình, đã góp thêm cho đời hương vị ngọt lành của cuộc sống.                      

Lê Chí Thanh

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Tắt bộ gõ Gõ tự động Telex VNI VIQR 

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh