Dịu dàng hương bưởi tháng Ba

Thứ bảy 07/03/2020 06:00

Tháng Ba, trời ươm giọt nắng vàng gieo xuống đất trời như lời gọi mời những chồi non bung xòe, thức dậy. Giữa sắc xuân đang xôn xao gọi cây thay áo, thoáng nghe giữa mênh mông gót hè lặng lẽ về. Bỗng thấy lòng vấn vương, chợt nhận ra hoa bưởi nhẹ nhàng đưa hương quyện vào nhịp sống phố thị, từng cánh mỏng khoác lên mình màu áo trắng, mang chút nồng nàn nương theo ngọn gió.

Cây bưởi là cây chịu nắng mưa dẻo dai bốn mùa. Lá luôn ngời một màu xanh, hoa chỉ nở một mùa trong năm nhưng luôn mang đến cảm giác thư thái, dịu nhẹ. Đưa lòng người sống dậy bởi những ký ức đã trôi xa, về những ngày khi còn thơ bé. Chẳng thế mà hương bưởi đi vào thi ca như một nàng thơ của mùa xuân, trong trắng, dịu dàng, đằm thằm mà cũng tinh khiết. Trong bài thơ "Buồn trăng", nhà thơ Xuân Diệu từng viết: “Gió nọ mà bay lên nguyệt kia/Thêm đem sương lạnh xuống đầm đìa/Ngẩng đầu ngắm mãi chưa xong nhớ/Hoa bưởi thơm rồi: đêm đã khuya”.
Hương thơm của hoa bưởi cứ dung dị, dịu dàng nhưng lại có thể làm dịch chuyển cả thời gian, không gian và chỉ có những người đang mong nhớ, đang cảm nhận hương đêm của mùa xuân mới nhận ra, mới thấm thía cái khoảng lặng của tâm hồn mình. Bởi hương “hoa bưởi thơm rồi” là ước định thời gian “đêm đã khuya” và là chất xúc tác làm lan tỏa ngây ngất nồng nàn của đêm xuân.
Mùi hương ấy cũng gọi cả tuổi thơ bất giác ùa về. Trẻ con có trò chơi cô dâu chú rể. Cô dâu được cài hoa bưởi lên mái tóc đen nhánh. Những tiếng cười trẻ thơ vang vọng dưới vườn bưởi vào mùa hoa tỏa hương ngan ngát. Hương hoa bưởi cứ thế đọng lại trên mái tóc của những đứa trẻ con, ôm ấp tuổi thơ của mỗi người lớn lên.
Nhớ đến hương hoa bưởi, nỗi lòng luôn nao nao nhớ lại mùi hương trong nồi nước gội đầu bà vẫn thường hay nấu. Hoa được hái cùng với cành lá, đem rửa sạch rồi đun cùng với nước, để nguội rồi mới đem đi gội. Mái tóc được gội bằng nước hoa bưởi luôn suôn mượt, dịu dịu hương thơm. Mùa xuân mang hoa bưởi thoảng trong mái tóc người thôn nữ, tan vào gió, thấm trong từng giọt mưa xuân cho đất nồng nàn hơi ấm, nuôi cành lá xum xuê, cho người đi xa nhớ thầm được trở về, ước mong được thả bước trên con ngõ đất trải trắng hoa bưởi thơm ngào ngạt.
Hoa bưởi.
Mùi hoa bưởi còn đi vào tuổi thơ tôi qua nồi chè của bà nội. Bà nấu khoai lang với mật. Ruột khoai vàng ruộm, đánh tơi ra, trông giống như chè đậu xanh. Thế rồi thêm chút mật mía, ít thôi cho hơi ngọt. Bà cứ thế cho thêm vài cánh hoa bưởi vào nồi chè và để nguội. Múc ra, bát chè sánh mượt trông đã muốn ăn. Hoa bưởi cũng được bà đem ướp với chè. Sớm tinh mơ, giữa không gian thoáng đãng của mùa xuân, nhâm nhi một tách trà ngát thơm hương hoa bưởi thì chẳng còn gì thích thú bằng. Nhưng bằng ấy cũng chẳng là gì so với món mía mật ướp hương bưởi của bà. "Ngọt như mía lùi là thế này đấy con ạ!". Bà thường nhìn tôi nhón từng khẩu mía được bà chẻ nhỏ cho dễ ăn, vừa giải thích. Ngọt thật. Mía được nướng qua bếp củi, rồi mới đem tiện thành khúc, chẻ nhỏ ra. Rồi thì ướp những bông hoa bưởi tươi vào. Ngon chẳng có gì sánh bằng, khiến tôi cứ hít hà nhấm nháp từng khẩu một.  
Sớm nay, chạy xe xuống phố chầm chậm, đi qua gánh hàng rong bỗng đâu nhận ra mùi hương quen thuộc, dừng xe mua một gói đầy hoa bưởi. Vốc hoa trắng ngần trong tay như ẩn hiện hình bà nội với dáng người gầy nhỏ, bàn tay nhăn nheo bởi những nếp thời gian, miệng móm mém nhai trầu và nụ cười hiền hậu. Thế mà có lúc, tôi đã chẳng còn nhớ hoa bưởi trổ vào mùa nào, thơm vào mùa nào. Cuộc sống hiện đại đúng là cuốn người ta theo như cơn lốc. Chỉ đến khi hoa bưởi đưa hương, mới giật mình nhận ra mùa xuân đã về giữa phố, đem theo cả ký ức tuổi thơ, dịu dàng tìm về.
                     
Thủy Tiên

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh