Đất nở hoa

Thứ tư 17/02/2021 06:00

Bạn bè đến nhà, Đảm đều pha ấm chè đắng mời khách, thứ chè mà anh tự trồng tự sao và… tự thưởng thức một mình. Ai thích thì nhắn anh gửi cho, giá rẻ chỉ bằng một nửa giá bán ngoài thị trường. Vị chè khi mới uống cảm giác đắng ở lưỡi, nhưng chỉ một lát sau thấy có vị ngọt trong cổ họng. Hương vị chè đắng, ngọt như chính cuộc đời của anh.

Minh họa: Hoàng Chinh

Đang có vị trí tốt ở sở C mà khối người ao ước, đùng cái Đảm xin nghỉ việc về quê làm anh nông dân. Đảm không bao giờ quên cái ngày xung phong nhận năm hecta đất đồi sỏi đá ở khu Khau Khà. Những ánh mắt ngạc nhiên, tất cả những người có mặt trong cuộc họp nhìn anh như người rơi từ trên mặt trăng xuống đất vậy. Ngay cả bí thư đảng ủy xã Hoàng Luyện, người bạn nối khố cũng há hốc mồm không tin bạn mình lại có đề nghị như thế. Làm sao có thể biến khu đất Khau Khà nở hoa được?

Đất này bao nhiêu năm nay chỉ có cỏ dại, hoa mua, hoa sim mọc thấp lè tè, còi cọc. Đất đó mà nở hoa được thì người ta cũng có thể đi lên trời bằng thang tre thôi. Luyện còn lạ gì đất Khau Khà, một nhát cuốc xuống đã gặp phải đất trắng lẫn sỏi, đá vừa cứng, vừa khô. Mùa mưa khi nhiều nơi đất no nước trở nên mềm nhão thì đất trên đồi Khau Khà vừa tạnh mưa, đất cũng khô ngay. Một vùng đất như thế thử hỏi làm sao có loại cây nào có thể sinh sống được trên loại đất nghèo chất dinh dưỡng đó được?

- Ngay cả người bạn nối khố cũng không tin tưởng? Liệu có mấy người tin vào lời hứa của mày? - Có người hỏi Đảm.

Chẳng ai tin vào khả năng của Đảm. Họ bảo trong đầu anh lắm chữ quá nên hóa điên hóa rồ. Có người còn bảo nếu anh làm cho khu đất Khau Khà nở đầy hoa trái trừ khi Đảm có phép màu. Việc của mình mình làm, Đảm tin đất sẽ không phụ lòng người. “Hoàng thiên bất phụ hữu tâm nhân”, có sức người thì sỏi đá cũng sẽ thành cơm.

Khó khăn thử thách lòng quyết tâm của con người. Đảm không đơn lẻ trên vùng đất khó, anh Cường - Viện trưởng Viện Nông nghiệp hữu cơ không ngại đường xa, tạm gác công việc ở Hà Nội lên giúp đỡ anh trong những ngày gian khó. Ngày tháng trôi đi, đất thẫm những giọt mồ hôi của con người đã làm những cái cây nhú những mầm xanh non tràn đầy sức sống.

Ngồi trên sàn nhà nhìn vườn cây ăn trái dưới tầm mắt, bất chợt Đảm nhớ đến lời thầy Thiên: “Em Đảm không phù hợp với cuộc sống ở thành phố. Đảm sẽ làm nên tên tuổi ở những vùng đất gian khó. Loài hoa có hương thơm tinh khiết thường mọc ở những vùng núi đá hoang sơ, khí hậu càng khắc nghiệt bao nhiêu thì cây càng cứng cáp bấy nhiêu”. Thầy Thiên quả là tài. Thầy là chuyên gia kinh tế không chỉ giỏi chuyên môn mà còn nhìn thấy tương lai của người học trò cưng mấy chục năm sau.

Đảm cười, nụ cười cảm phục khi nhớ đến thầy. Không có thầy thì làm gì mà anh có được như bây giờ. Nhưng thực tình lúc đầu Đảm cũng hơi phật ý với nhận xét của thầy vì quá thẳng thắn. Anh làm gì mà không phù hợp với cuộc sống thành thị? Lẽ nào Đảm không thể kiếm được một công việc làm để nuôi sống bản thân ở chốn phồn hoa đô hội? Nhưng Đảm càng ngẫm càng thấy thầy đúng. Đảm là gã người rừng thì nên sống ở rừng núi. Rừng núi sinh ra anh, bao bọc bao thế hệ. Đất nghèo đã nuôi sống anh, anh sẽ làm đẹp cho núi rừng bằng chính sức lực, bầu nhiệt huyết và vốn kiến thức mà mình tích lũy được trong những năm đèn sách.

Ngày anh tiến hành rào đất,  có người nói mỉa mai thằng Đảm làm cho đất Khau Khà nở hoa thì loài cây lau, sậy mọc trên kẽ đá giữa dòng sông sẽ nở hoa kết trái, cây khoai lang sẽ kết tràng hoa như loài phong lan trên cành cây mục giữa rừng già. Mặc người trong xóm nói gì Đảm vẫn lặng lẽ làm. Anh lấy câu chuyện cha dặn con vàng chôn ở ruộng để dạy con từ hồi cắp sách đến trường để tự dạy mình. Muốn cải tạo đất phải đào xới nó lên. Ngày làm đêm nghỉ, không kể mưa nắng, đôi bàn tay anh chai sần, bỏng nước nổi rồi vỡ, vỡ rồi lại nổi lên chi chít trong lòng bàn tay.

Anh đen đi trông thấy nhưng lưng anh vạm vỡ, đôi tay săn chắc. Những giọt mồ hôi anh đổ xuống khu đồi tựa như cơn mưa mùa hạ không gì có thể đong đếm được. Đã mòn ba cái cuốc, xà beng cùn vài cái, sỏi đá chất đầy bờ rào đến vài chục khối, có chỗ cao quá đầu người. Cây trên cành rụng rồi lại mọc, sức người đào, lấp cùng với chiếc máy xúc hỗ trợ, khu Khau Khà đã được thay lớp áo mới. Thiên nhiên lắm điều kỳ diệu. Lớp đất trên cùng là đất cằn sỏi đá nhưng sâu xuống một mét lại một màu đất tro.

Cứ như tạo hóa biết thương người, dành đất này cho anh. Hai tháng san gạt, khu đất không còn nham nhở hố sâu. Đảm bắt tay vào khâu cải tạo đất. Hằng ngày anh lang thang trên khắp các ngả đường vào lũng để gom phân trâu bò đem về rải đều trên mặt đất, rải vào những cái hố đã đào sẵn. Có người chở phân chuồng bằng xe cày đến tận vườn cho anh với giá năm nghìn đồng một gánh. Chẳng bao lâu những chỗ đất nghèo nhất đã được phủ một lớp phân chuồng dày chục phân.

Trước khi trồng cây, Đảm còn mời thầy giáo chuyên gia trồng trọt cùng bạn Cường đến tận vườn tư vấn, gặp lại người học trò cưng, xem qua bản quy hoạch chi tiết của Đảm thầy gật đầu lia lịa. Chỗ này Đảm sẽ trồng một nghìn gốc lê, khu kế tiếp sẽ trồng chuối, chỗ còn lại sẽ trồng táo. Thầy Khiêm nghe người học trò mình trình bày kế hoạch một cách chăm chú. Chỗ đất trồng chuối và trồng lê thầy đồng ý tán thành.

Riêng đất trồng táo thầy phân vân. Táo to đỏ là cây ưa vùng lạnh hơn là vùng nhiệt đới gió mùa. Trồng táo liệu đất này có phù hợp? Thầy đã từng đi Nhật Bản vào tận vườn táo của người nông dân ở thành phố Hirosaki tham quan. Được  ăn táo tại vườn ngon ngọt không gì tả nổi. Hương vị đó không giống với các loại táo được bày bán ở các chợ vùng biên.

Thầy Khiêm mơ ước giá như giống táo nổi tiếng đó có thể trồng được trên vùng đất của đất nước mình thì tuyệt biết bao. Giờ thầy nghe người học trò nói sẽ trồng thử nghiệm giống táo vùng Hirosaki, giống cây đã có người bạn Nhật lo giúp rồi. Nghe người học trò nói mà thầy không khỏi phân vân. Nhưng thầy khâm phục về sự táo bạo của người học trò xuất thân từ rừng núi.

Nhìn người thầy của mình lo lắng, Đảm nói trong niềm tin tưởng. Thầy ạ, thầy không sống ở đây có thể thầy không biết được khí hậu ở đây lạnh hơn vùng khác. Chỗ em và thầy đang đứng đây cao hơn mực nước biển hơn một ngàn mét. Mùa lạnh đây cũng lạnh hơn nhiều, cùng một huyện nhưng nhiệt độ chênh lệch lên cả chục độ. Vào mùa hè ở đây cũng không nóng lắm nhờ có hai hố gió thổi tự nhiên từ sau núi Vài Luồm.

Lát em dẫn thầy đến xem hai hố gió tự nhiên kia. Có những ngày nắng nóng trời không một gợn mây, lá cây im phăng để mặc sức nóng thiêu đốt thì nơi này vẫn có luồng gió mát thổi. Chẳng thế mà khu này là nơi chăn thả lý tưởng của chúng em vào những ngày hè oi ả. Dù có nóng đến đâu khi vào gần lỗ gió mồ hôi sẽ tan biến trong chốc lát, đứng lâu gần chỗ thông gió sẽ lạnh.

Hơn nửa đời người đi gần khắp năm châu bốn biển, nghe và thấy bao chuyện lạ trên đời nhưng thầy Khiêm chưa bao giờ nhìn thấy lỗ gió thổi tự nhiên. Khi đứng gần lỗ gió thầy cảm nhận được hơi ấm kỳ lạ. Vào mùa đông gió trở nên ấm áp, mùa hè gió lại chuyển mát mẻ. Đất này quả lạ kỳ, thầy hy vọng cây táo đỏ sẽ bén rễ phát triển tốt ở nơi đây…

Đất Khau Khà đã nở hoa. Chín năm Đảm làm nên kỳ tích. Những cây lê, cây nào cũng cao bằng hai người đứng lên nhau. Những cây táo tỏa bóng xum xuê với những quả tròn to bằng nắm đấm phơi mình dưới ánh nắng làm Đảm mừng đến độ rơi nước mắt. Chưa rao bán trên trang mạng cá nhân đã có nhiều thương lái tự tìm đến đăng ký thu mua sản phẩm.  

- Ông bây giờ đã là một tỷ phú có tiếng gần xa. Chỉ tính lê và táo thôi mỗi năm chẳng bỏ túi vài tỷ đồng? - Tuấn, người bạn từ thuở đại học nói với Đảm khi vợ anh chuẩn bị dọn mâm cơm thịt gà om nghệ bốc khói nghi ngút trên mâm.

- Chưa được thế đâu bác Tuấn ạ. Mới chỉ trả được nợ thôi, còn lâu nữa mới trở thành tỷ phú bác ạ

- Vợ Đảm trả lời thay chồng.

Đảm không nói gì, anh chỉ mỉm cười. Một nụ cười bí hiểm. Đảm vẫn vậy, anh luôn là người không thể để người đối diện dễ dàng nắm được suy nghĩ trong lòng và anh sẽ làm gì trong thời gian tới. Nhưng Tuấn biết Đảm sẽ làm được. Năm trăm cây táo không một cây nào chết héo, chỉ là cây cao, cây thấp không được đồng đều. Nhìn những quả táo to bằng nắm tay trên cành màu đỏ sẫm, anh mừng rơi nước mắt. Quên ăn quên ngủ mới có được thành quả, bảo anh không vui sao được.

Tuấn không biết mình đang say rượu hay say mảnh đất của bạn nữa. Con “ngựa sắt” của anh cũng bắt đầu “say”, đề mãi không chịu nổ.

- Thế này thì anh Tuấn phải ở lại với chúng tôi thêm ít ngày rồi - Đảm nói.

- Tôi đi cũng khá nhiều ngày rồi. Còn phải làm việc chứ, nghỉ phép chỉ có vậy thôi - Tuấn nói với Đảm và bí thư Luyện.

Lúc tiễn bạn ra khỏi khu vườn xanh mướt thơm mùi hoa trái, Đảm nói:

- Sang năm tôi sẽ tặng ông và ông Cường Viện trưởng một cây đào phai uốn đúng hình con giáp mà người bạn cầm tinh. Tôi biết gia đình và người anh em thích chơi đào ngày Tết.

- Tôi rất vui, hạnh phúc khi được người bạn tặng cây đào chơi Tết - Tuấn nói.

- Tôi cho đào, còn chi phí vận chuyển ông chịu nhá - Đảm vui miệng.

- Được. Bạn cho đào đã là điều quý hóa không gì sánh nổi rồi. Tôi sẽ đánh xe lên trước vài ngày chơi, chừng nào vợ chồng ông đuổi thì tôi mới về.

- Ông nhớ đấy. Đừng để thành phố ồn ào xô bồ bon chen mà quên đi lời hứa của mình.

Tuấn giơ hai tay lên ra hiệu khẳng định những gì đã nói sẽ không bao giờ quên. Ngồi trên xe chầm chậm đi ra khỏi khu vườn, khi đi ngang qua khu đất trồng đào, Tuấn đưa mắt nhìn ngang dọc, đâu đó đã có những nụ hoa đào thắm chớm nở. Xuân đang về, hoa đào, hoa lê, hoa mận đang đua nhau khoe sắc. Cả Tuấn và Luyện cùng nhau thốt lên “đất đang nở hoa”.

Nông Quốc Lập

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh