Cung trầm tháng Bảy

Thứ bảy 28/07/2018 07:00

Tháng Bảy, cầu vồng thấp thoáng phía xa xa chân trời. Mỗi sắc cầu vồng như nhắc lòng mỗi người tri ân các anh hùng liệt sỹ, thương binh đã hy sinh xương máu để đem lại độc lập, tự do cho Tổ quốc.

Đoàn viên thanh niên thắp hương tưởng nhớ các anh hùng liệt sỹ. Ảnh: Kim Dung


Giữa không gian trầm lắng của tháng Bảy, những cánh phượng nở muộn cũng dần trút bỏ cành lá xanh mướt của mình, bay vòng vòng xuống mặt đất. Gợi lên những cung bậc trầm lắng của lòng người.
Từ thuở nhỏ, tôi thường nghe mẹ kể về câu chuyện bà cụ hàng xóm gần nhà, có con tham gia chiến trường nhưng mãi mãi nằm xuống đất mẹ. Dẫu biết là vậy, hằng ngày, bà vẫn tập tễnh bước ra đầu làng ngóng con trai về. Những buổi chiều mưa, bên cửa sổ, tôi thấy bà hay ngồi mân mê bức ảnh, tấm áo của con. Kỷ vật hiếm hoi còn sót lại. Chiến tranh đã đem đến bao đau thương và mất mát. Đã có biết bao người mẹ, người vợ chờ chồng, đợi con như thế. Năm tháng vẫn trôi đi và niềm hi vọng cứ chìm dần, chìm dần vào ký ức. Niềm tin và sự chờ mong mãnh liệt của những người mẹ là một nỗi niềm cao cả nhưng chất chứa đau thương. Nhà thơ Trần Mạnh Hảo trong trường ca "Đất nước hình tia chớp" từng viết: "Con thương mẹ, thương cả đời đưa tiễn/Hết giặc này lại đến giặc kia/Mẹ cưu mang hết mọi thời kháng chiến/Những đứa con đi dầu biết không về". Tôi vẫn hay nghĩ, không biết trên thế giới này, ở nơi nào có nhiều những cuộc chia tay kỳ lạ như ở đất nước mình? Chia tay mà không nói trước được mốc thời gian trở về, chỉ đinh ninh một niềm tin, một lời thề hẹn: Bao giờ chiến thắng, bao giờ sạch bóng quân thù, con sẽ về. Có những người ra đi và mãi mãi không trở lại, tâm hồn họ hóa vào hồn thiêng sông núi như khúc tráng ca oai hùng. Khúc tráng ca ấy đã nuôi dưỡng thế hệ trẻ hôm nay bằng truyền thống và lòng tự hào của dân tộc. Để rồi mỗi khi tháng Bảy về, giữa những yên ả nơi đầu làng, vẫn đâu đó, thấp thoáng bóng dáng những người mẹ, người vợ vẫn ngóng tin con, ngóng tin chồng. Dù họ biết điều ấy là không thể xảy ra.
 Trải dài khắp đất nước, đâu cũng có những nghĩa trang liệt sĩ nơi những người con của đất nước đã nằm lại nơi đất mẹ. Trên những ngôi mộ, đều thắm sắc hoa tươi, nghi ngút hương trầm và lung linh ánh nến. Hình ảnh ấy như nhắc mỗi người nhớ về đạo lí "Uống nước nhớ nguồn" của dân tộc.
Những ngày tháng Bảy, thấp thoáng màu áo xanh tình nguyện đang chung tay sửa sang lại bia mộ, trồng thêm rất nhiều hoa và sơn lại những dòng chữ đã bị phai mờ bởi thời gian như một hành động tri ân của thế hệ trẻ đến những người đã hy sinh để giữ trọn bình yên cho Tổ quốc. Để rồi những đoàn người đến dâng hương các nghĩa trang, các bia mộ liệt sĩ. Hòa cùng dòng người, khuôn mặt ai cũng trầm mặc, lặng lẽ giữa hương hoa và hiểu, trân trọng hơn những giá trị của cuộc sống bình yên hôm nay. 

Thủy Tiên

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Tắt bộ gõ Gõ tự động Telex VNI VIQR 

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh