Công nghệ thời 4.0

Chủ nhật 19/04/2020 06:00

Thành phố những ngày đầu tháng Tư thời tiết chuyển mùa thất thường. Mới đầu tuần còn nóng nực như tiết trời ngày đầu hạ, ấy thế mà mới qua một đêm trời đã chuyển rét. Giữa không gian yên ắng hiếm hoi của phố phường đầu giờ trưa, loa phát thanh đầu ngõ vang lên những tiếng thân quen của ông trưởng xóm: Mọi người chú ý, mọi người chú ý. Những ngày gần đây, tình trạng trộm cắp xảy ra nhiều tại khu dân cư. Chính quyền phố đã nhận được thông tin của các hộ dân bị mất trộm, đề nghị bà con nâng cao cảnh giác, khóa cửa và cất giữ đồ đạc cẩn thận...

Minh họa: Hoàng Chinh

Bà Anh từ ngoài cửa vào nhà, vẻ mặt hốt hoảng nghiêm trọng:

- Nhà hàng xóm bên cạnh mới lại mất trộm đấy ông ạ, mất cái tivi.

Ông Ninh, chồng bà Anh đang ngồi xem tivi trong nhà, thấy vợ hớt hải từ ngoài cửa cũng chép miệng:

-  Gớm, nhà có 2 vợ chồng mà ngủ kiểu gì trộm vào nhà cũng không biết.

- Ông cứ nói thế, trộm cắp bây giờ tinh vi, nhanh nhạy lắm. Không cẩn thận là vào nhà như chơi.

Tôi thấy tình hình này, nhà mình nên lắp cái camera ngoài cổng. Như nhà ông An đầu phố lắp đấy, có thấy thằng trộm nào dám bén mảng, ngó ngàng gì đâu, trong khi những nhà bên cạnh đều bị mất cắp hết. Bà Anh ngồi xuống thềm cửa, rồi nói.

Ông Ninh đứng dậy bước ra ngoài, ông đứng một hồi ngó nghiêng chiếc cổng nhà phía trước sân, rồi lại đi vào. Thấy chồng mình không trả lời, bà Anh nói nối thêm:

- Đấy, ông nhìn cái cổng nhà mình xem, trộm nó chỉ cần nhướn người là qua chứ có khó mấy. Tôi nghĩ chẳng mấy mà vài hôm nữa thôi là mấy chậu lan ngoài sân của ông cũng "không cánh mà bay" mất đấy.

Ông Ninh nhăn nhăn trán trước lời vợ nói, giọng càu nhàu:

- Bà tưởng lắp cái camera nó rẻ lắm đấy à, còn thêm bao nhiêu khoản phí khác nữa chứ có phải lắp cái máy là xong ngay đâu.

- Nhưng mà mình bỏ một khoản tiền ra để chống trộm cắp chứ có phải tiêu chơi bời phung phí gì đâu, tôi nghĩ nhà mình vẫn cần lắp. Ông với tôi thì đi làm cả ngày, thằng Đức đi học, tối về ai cũng mệt, trộm vào nhà khéo chả ai biết. Có ngày mất hết, mất hết.

- Ừ lắp, thì lắp, bà cứ làm như mất luôn được ngay ấy.

Thấy ông Ninh đồng ý, bà Anh xuôi xuôi lòng, đứng dậy, nói:

- Thế mai ông liên hệ với bên lắp đặt bảo mấy chú trên ấy xuống lắp cho cái camera nhé!. Rồi bà đi thẳng xuống bếp.

*
*      *

Gần một tháng nay, Đức được nghỉ học do tình hình dịch Covid-19 diễn biến phức tạp. Là học sinh lớp 8 nên Đức đang ở độ tuổi mà các cụ gọi là "tuổi ăn, tuổi chơi", thế mà lại phải nằm ở nhà và không được ra ngoài. Những ngày đầu được nghỉ học ở nhà, Đức còn cảm thấy thích thú, nhưng nghỉ dài ngày lại không gặp bạn bè như ngày còn đi học khiến Đức cảm thấy vô cùng khó chịu.  

Bố mẹ Đức được nhiều người trong xóm nói là khó tính. Đức cũng rất sợ bố mẹ quát mắng. Hôm qua, Đức xin mẹ cho sang nhà bạn cách đó một dãy phố mà mẹ cũng không đồng ý. Nói rằng tình hình dịch bệnh đang căng thẳng, tốt nhất là đừng ra ngoài. Bao giờ hết dịch mới được đi.

Buồn chán vì suốt ngày ở trong nhà, sau khi ăn cơm tối, Đức đợi bố mẹ không để ý nói dối là đi lên phòng rồi trốn ra ngoài chơi. Ông Ninh sau khi xem hết chương trình thời sự, thấy cũng đã muộn, nghĩ rằng con lên phòng ngủ liền ra ngoài cổng khóa cửa. Bật màn hình chiếc camera vợ chồng ông mới lắp tháng trước ngay trước tivi đối diện giường, rồi đọc sách.

Gần khuya Đức mới đi chơi điện tử về, quán điện từ nằm ở đầu ngõ đi chừng 5 phút là đến nhà. Ban đầu Đức chỉ định lẻn ra ngoài chơi khoảng 1 tiếng rồi về, nhưng do lâu ngày không được ra ngoài, mải chơi quá quên nhìn đồng hồ nên Đức đã chơi đến khuya. Sợ bị bố mẹ quát mắng nên Đức đứng ngoài cổng, bối rối không dám gọi bố mẹ ra mở cửa. Loay hoay gần nửa giờ đồng hồ mà không biết cách làm sao để vào nhà.

Cuối cùng, Đức quyết định sẽ trèo cổng vào. Vì chiếc cổng nhà Đức là hàng rào sắt, cũng không cao nên chỉ cần trèo lên thanh ngang của cổng là có thể bước qua. Thế nhưng khi vừa mới bước trèo lên cổng để chuẩn bị nhảy xuống phía sân vườn trong nhà, bỗng từ trong nhà, Đức nghe thấy tiếng bố mình hét toáng lên:

- Trộm... bớ làng nước ơi có trộm!.

Hốt hoảng không biết phải làm sao, Đức trèo vội ngược ra ngoài cổng rồi bỏ chạy. Chạy từ nhà ra đến đầu ngõ đi đến đâu cũng nghe thấy mọi người ùa ra đường hét bắt trộm làm Đức sợ hãi nên cứ nhanh chân chạy thật nhanh.   

Cả đêm dài Đức không dám quay về nhà sợ mọi người hiểu lầm mình là trộm. Đức trốn trong quán điện tử đầu ngõ chơi cả đêm. Đến khi trời sáng vẫn không dám quay trở lại nhà.

*
*      *

Tối hôm qua tưởng nhà có trộm lại không để ý đến con nên bà Anh với ông Ninh cứ nghĩ Đức ngủ ở trên tầng. Sáng nay lên trên phòng gọi con xuống ăn sáng mới không thấy con ở đâu, bà Anh hốt hoảng chạy từ trên tầng xuống nói với ông Ninh:

- Ông ơi, thằng Đức bỏ nhà đi rồi, tôi không thấy nó ở trong phòng. Từ tối hôm qua đến giờ cũng không nhìn thấy nó.

Hai vợ chồng ông Ninh chia nhau ra đi tìm và gọi điện thoại, nhưng tìm đâu và hỏi ai cũng không thấy thông tin của Đức.

Trời chuyển dần về trưa, thời gian càng trôi bà Anh lại càng sốt ruột và lo lắng. Bà cứ ngồi khóc.

Ông Ninh cũng đứng ngồi không yên liền lên công an phường báo cáo người mất tích. Nhưng công an nói rằng phải quá 24 giờ thì mới giải quyết trường hợp này. Nên ông lại lặng lẽ đi về.

*
*      *

Gần giờ chiều sau khi quá mệt mỏi vì một đêm không ngủ, Đức mới sang nhà bác Vân, chị gái của bố Đức ở cách đó khoảng 20 phút đi bộ, rồi kể với bác sự việc diễn ra ngày hôm qua. Vừa nhìn thấy Đức, bác Vân đã mắng Đức vì dám trốn nhà đi cả đêm không về, để bố mẹ lo lắng. Rồi mới dắt xe máy ra chở Đức về nhà.

Chiếc xe vừa đỗ ngoài cổng, mẹ Đức đã hớt hải chạy ra, vừa khóc vừa ôm con mếu máo nói:

- Đi đâu từ hôm qua đến giờ không về hả, có biết mẹ lo lắm không?

Lúc này, bà Vân từ tốn dắt chiếc xe từ cổng vào nhà. Vừa vào đến nhà đã gọi bố mẹ Đức ngồi xuống nói chuyện:

- Anh chị quan tâm con cái kiểu gì mà để nó sợ đến nỗi đứng ngoài cổng không dám gọi bố mẹ ra mở cửa cho rồi lại phải trèo vào nhà. Còn lắp cái máy camera nữa, chống trộm thì cũng tốt thôi nhưng con cái của mình mà còn không nhận ra rồi hét toáng lên ầm nhà, ầm xóm như thế thì đến tôi còn sợ nữa là thằng nhóc này.

Ông Ninh đã bớt hoảng loạn sau khi nhìn thấy con, từ tốn nói:

- Vợ chồng em cảm ơn chị. Vợ chồng em sẽ rút kinh nghiệm để từ giờ không để xảy ra những chuyện như này nữa.  

Phía bên ngoài cửa nhà ông Ninh, tiết trời vẫn đang rét nàng Bân, chiếc camera đang hoạt động và chiếc loa phường dong dỏng phát ra âm thanh thân quen với chất giọng của ông trưởng xóm: Mọi người chú ý, mọi người chú ý. Những ngày gần đây, tình trạng trộm cắp xảy ra nhiều tại khu dân cư. Chính quyền phố đã nhận được thông tin của các hộ dân bị mất trộm, đề nghị bà con nâng cao cảnh giác, khóa cửa và cất giữ đồ đạc cẩn thận...

Thủy Tiên

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh