Cô gái bán hoa hồng

Chủ nhật 18/06/2017 06:00

Mấy ngày qua, xuất hiện một gian hàng bán hoa hồng gần góc ngã tư. Chủ nhân là một cô gái trẻ, đẹp, gương mặt tươi rói còn hơn cả những đóa hoa trên tay cô. Nét đẹp dịu dàng ấy đã gây sự chú ý của biết bao người qua đường, đặc biệt là các chàng trai trẻ. Vì vậy, gian hàng hoa bé nhỏ của cô tấp nập khách vào mua...

Minh họa: Minh Tuyền

Thường thường, đàn ông ít khi đi mua hoa để cắm trong nhà, trừ những ngày lễ dành cho tình nhân, phụ nữ. Nhưng, bỗng dưng có đóa hoa hồng ngọc ngà ấy khiến cho họ xốn xang. Họ mua hoa là phụ, cái chính là để ngắm chủ nhân cùng những lời đưa đẩy đường mật: "Em tên gì, có người yêu chưa?"; "Đẹp thế này sao không làm nghề gì sang trọng hơn mà lại đi bán hoa?”... Cô từ chối thẳng thừng: "Xin lỗi, em bán hoa hồng chứ không phải là gái mua vui ở quán nhậu, vũ trường. Nếu các anh yêu hoa thì đến đây ủng hộ, em cảm ơn. Đừng bỡn cợt như thế, em không thích". 

... Nhưng rồi, họ phát hiện ra một sự thật phũ phàng, nhiều người biết không còn đến gian hàng mua hoa hồng để ngắm cô nữa. Cô gái có tật, ngồi trên chiếc xe lăn, được che khuất sau những đóa hoa hồng cao ngang ngực. Cô gái cảm thấy buồn, cô đã lường trước được điều này và luôn đón nhận nó bất cứ khi nào. Cơn sốt bại liệt năm lên 4 tuổi đã khiến cô bị teo đôi chân lành lặn, có lúc cô tuyệt vọng muốn kết liễu đời mình, nhưng nhờ có mẹ bên cạnh an ủi, chia sẻ nên cô dần lấy lại tự tin, yêu đời. 

Tuy nhiên, vẫn còn một anh chàng dáng vẻ thư sinh đến mua hoa hồng đều đặn mỗi ngày. Không nhiều, chỉ 9 bông thôi. Dường như anh ta không quan tâm đến ngoại hình của cô, dù biết rằng cô không đi lại bình thường như mọi người. Anh ta ít nói, hay cười, nụ cười bí ẩn nhưng cuốn hút. Ở hai người họ, chỉ có cuộc mua - bán hoa hồng, ngoài ra không ai hỏi ai câu nào. 

... Một lần, cô hỏi chàng trai:

- Anh cho em hỏi, tại sao ngày nào anh cũng mua 9 đóa hoa hồng nhung mà không phải là con số khác?

 Người yêu anh thích thế à?

Chàng trai thảng thốt:

- Ơ, anh chưa có người yêu!

- Vậy anh mua cho ai?.

- Thật ra anh mua cho bố anh. Mỗi ngày ông ấy đều phải cắm 9 đóa hoa hồng nhung vào lọ và ngắm...

- Bố anh yêu hoa đắm đuối nhỉ?

- Ừ, đúng hơn là mẹ anh. Hồi còn sống, bà ấy thích hoa hồng nên ngày nào trên bàn khách cũng có lọ hoa hồng rực rỡ. Ngày ấy, bố anh là người phụ trách việc mua hoa. Cái ngày định mệnh, lúc mẹ anh qua đời, là khi bố anh đang đi mua hoa cho mẹ. Bà ấy có tiền sử bệnh tim, nhà không có ai trông, thuốc hết sạch, anh lại là thằng bé đang hồn nhiên ngồi trong lớp học...

Chàng trai ngừng nói, ra chiều suy tư khi nhớ về mẹ mình. Cô gái an ủi:

- Em xin lỗi vì đã khơi lại nỗi buồn này. 

Chàng trai tạm biệt cô gái để mang hoa về cho bố. Dù chỉ mươi phút thôi, nhưng bỗng dưng hai người như là cặp bạn bè thân nhau từ lâu lắm. Từ câu chuyện của chàng trai, thông qua việc “bắt mạch” đúng lúc ở cô gái, khiến cho buổi làm quen trở nên thân thiện hơn. Từ đó, cô gái bớt tự ti về ngoại hình của mình, nói cười nhiều hơn. Chàng trai cũng không còn lạnh lùng, mặt nghiêm trang như những người lính đang ra trận. Lần thứ hai trò chuyện, chàng trai mạnh miệng hỏi:

- Hôm đó mải nói chuyện gia đình nên anh quên hỏi em tên gì?

Cô gái cười, ngập ngừng giây lát rồi nói:

- Em cũng không thèm hỏi tên anh, cứ như là bạn thân vậy. Ờ... giờ em đố nhé, tên em là một màu trong những màu của hoa hồng ở đây. Đoán đúng em tặng anh 9 cành hoa hồng hôm nay.

- Ồ, coi bộ khó đây. Để anh coi nào? Anh nghĩ chắc em tên... Lam!

- Ơ! - cô gái thảng thốt - Sao anh biết tên em, hay nhỉ? Em nhớ là chưa cho ai biết mà? 

- Anh đoán thôi. Tại thấy em thường mặc áo màu xanh lam, anh nghĩ có liên quan gì đó đến cuộc sống của em nên anh đoán đại.

- Vậy mà trúng luôn mới ghê chứ. Thế anh tên gì? Có cần em đoán không?

- Tên anh ghê lắm. Bền, chính là nó đấy.

Hôm đó, Bền được Lam tặng 9 cành hoa hồng nhung nhưng anh không nhận vì biết việc buôn bán như thế này lời lãi không bao nhiêu, nếu đem tặng nữa thì lấy gì mà sống. Cho nên Bền dúi tiền vào mớ hoa hồng gai góc rồi ra về.

 Từ đó, hai người họ trở thành đôi bạn thân, tâm đầu ý hợp, hiểu nhau mọi thứ. Trước đây, Lam mất niềm tin trong cuộc sống này, bởi cô nghĩ đàn ông bây giờ chỉ thích làm bạn với những cô gái có ngoại hình hoàn hảo. Nhưng từ khi có Bền, suy nghĩ của Lam khác xưa, cô yêu đời hơn, vui vẻ hơn. Một hôm, Bền hỏi cô:

- Trước giờ em đã từng yêu ai hay ai yêu em chưa? 

Lam thản nhiên trả lời chứ không mặc cảm như trước:

- Anh thấy đó, em tật nguyền như vậy, ai thèm yêu.

- Có gì đâu. Yêu nhau thật lòng là cần cái nết, tấm lòng, nội tâm chứ đâu vì vẻ hào nhoáng bên ngoài. Vả lại, em cũng đâu phải là cô gái tệ...

Họ vui vẻ trò chuyện càng lúc càng thân mật đến nỗi Lam không thấy Bền xuất hiện là dạ bồn chồn, mong ngóng. Còn Bền, sáng nào không mua hoa hồng thì thấy thiếu thiếu gì đó không nói thành lời. Rồi một ngày...

- Em gói hộ anh hai phần hoa - Bền nói với giọng hớn hở, nét mặt rạng ngời như mùa xuân - Một phần như mọi khi, phần còn lại rất đặc biệt, 99 đóa hoa hồng lam nhé em.

Lam tròn xoe đôi mắt về 99 đóa hoa hồng:

- Ồ, món quà này...

Tự dưng Lam thay đổi sắc mặt trông thấy rõ. Dù cố ra vẻ xởi lởi, hào hứng chúc mừng Bền nhưng cô không thể giấu đi cảm xúc thật trong lòng. Điều này khiến Bền nhận thấy rõ, nhưng Bền không nói gì, vội vã ra về, nói rằng chiều nay đi gặp người yêu. Lam ngồi thẫn thờ như người mất hồn, những hy vọng, tự tin dường như đã sụp đổ. Hoa hồng cũng ủ rũ theo nhịp thời gian nặng nề. Phải chăng cô đã yêu Bền?

Vẫn như mọi ngày, bán hết hàng, Lam được mẹ đón về nhà. Cô buồn bực trong lòng, vội đẩy xe lăn vào phòng không giúp mẹ làm bữa cơm trưa như mọi khi. Chợt có chuông cửa reo, mẹ Lam đang rửa rau, nên gọi Lam ra mở cửa hộ. Lam đẩy xe lăn ra mở cửa, gặp ngay người giao quà. Anh ta trao cho Lam bó hồng lam kèm theo một cánh thiệp xinh xắn. Chỉ cần cầm lên thôi là Lam đã thảng thốt vì bó hoa hồng này chính tay cô đã gói khi sáng. Không để Lam suy nghĩ, người đưa quà nói:

- Cô làm ơn ký vào hóa đơn nhận quà giúp tôi.

Cầm hóa đơn trên tay, định đặt bút ký theo quán tính thì Lam nhận ra đây không phải là hóa đơn giao hàng mà chỉ là mảnh giấy ghi câu: "Nếu em đồng ý yêu anh thì hãy ký vào biên bản này. BỀN". Lam ngước lên nhìn người đưa thư vừa cởi khẩu trang và mắt kính ra... Là Bền. Chao ôi, Lam ngập tràn trong bất ngờ và hạnh phúc. Không có lý do gì từ chối, Lam ký nhanh vào mảnh giấy mà tay run run, đôi mắt đỏ hoe như muốn khóc. Họ chính thức yêu nhau từ đó.
   

Đặng Trung Thành

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Tắt bộ gõ Gõ tự động Telex VNI VIQR 

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh