Chích bông ơi

Chủ nhật 13/01/2019 07:00

Tơ rích… chích, tơ rích… chích…
Tiếng chim rộn lên trong bụi cây trước nhà. Thằng Khìn lon ton quanh sân, ríu rít gọi bố:

Dế Vần bước ra cửa, ôm con vào lòng, trìu mến:
- Ở đâu con trai?
Theo ngón tay chỉ của Khìn, Vần thấy một con chích bông bé xíu, cánh nâu đỏ, cái mỏ và ngực màu vàng nhạt. Đôi chân như hai dóng cỏ chỉ với những chiếc móng hồng đang giãy giụa trong bụi gai. Tiếng kêu của nó nghe có vẻ đang rất hoảng sợ. Âm thanh chích chích rối rít đó chợt làm Vần bối rối. Nhìn con, Vần bỗng nhớ ngày ấy mình cũng tầm tuổi nó bây giờ.
Buổi sáng Vần theo pa lên nương. Gió từ thung sâu vượt lên, thổi lá rừng ào ào nghe như mưa mùa hạ. Giờ đã vào thu. Nương lúa nếp nhà Vần đã bắt đầu mượt như lụa đang dập dềnh trong gió.

Minh họa: Ích Hiệp

Tiếng chích bông đâu đây cất lên thảm thiết. Ngân rung âm thanh quyến rũ thu hút bước chân Vần. Chú dò dẫm rồi khẽ reo lên. Đây rồi! Trên cành nhỏ trên ngọn cây nùm mò (sữa bò) cao tầm đầu người, có một tổ chim kết bằng những nhánh cỏ tròn tròn xinh xắn. Vần kiễng người lên ngó. Có một chú chích bông bé nhỏ, trên mình vẫn chưa mọc đủ lông. Tiếng động có lẽ làm nó tưởng chim mẹ về nên vươn chiếc mỏ viền vàng há hốc đợi mồi. Chú bé không nén nổi vui sướng, run run đưa tay cầm lấy sinh linh nhỏ như viên đá son rồi nhấc ra khỏi tổ. Giơ cánh tay đang cầm chú chim lên đầu, chú chạy một mạch về phía cha đang lom khom làm cỏ lúa, cất tiếng gọi vang:
- Pa ơi, con bắt được một con chim!
Nghe con gọi, người cha lật chiếc nón tu lờ ra phía sau lưng, ngẩng nhìn. Đợi con chạy đến gần, ông đưa tay ấp lên đôi bàn tay của con đang giữ con chim nhỏ, khẽ bảo:
- Đây là chim chích bông đấy con à! Nhưng nó còn non nớt quá! Con nên đưa nó về tổ đi.
- Không đâu! Con đã bắt được, nó sẽ là của con, từ nay con sẽ nuôi nó, rồi dạy nó nói.
Dường như sợ rằng niềm vui đang giữ trong tay sẽ vụt bay mất, Vần áp chú chích bông lên ngực, rồi băng xuống chân đồi.
- Con ơi, nghe bảo này...
Người cha định nói với con gì đó nữa nhưng không kịp. Ông chỉ còn biết nhìn theo cái chấm nhỏ đang khuất sau cánh rừng với tâm trạng lo lắng.
Chiều buông. Trên cây mận sau nhà chợt vang tiếng kêu chích chích của đôi chim chích bông. Tiếng kêu liên hồi làm chú bé lo lắng. Chú đưa mắt nhìn cha. Ông khẽ nói bằng giọng trầm buồn:
- Là chích bông bố mẹ đấy con à! Chúng đang đến đòi chích bông con. Con có thấy tiếng kêu của chúng thảm thiết không? Giá như con nghe pa.
Nghe tiếng thở dài của pa, mắt Vần rân rấn lệ. Chú run run chìa  tay ra phía trước. Chích bông con đã bất động. Chú bật khóc nức nở, rồi thốt lên: “Chích bông ơi!”. Tiếng khóc lay động chiều thu buồn, làm những chiếc lá vàng rơi rơi, bay bay như nước mắt rừng xanh.
Trong buổi chiều ảm đạm đó, ngay dưới gốc mận một nấm mộ nhỏ như chiếc bát úp mọc lên, với nén hương chầm chậm tỏa khói. Vần ngồi cạnh, nước mắt tuôn dài trên khuôn mặt ân hận.
Bao năm qua, giờ nhớ lại Vần như vẫn nghe thấy tiếng kêu thảm thiết đòi con của bố mẹ chích bông, và tiếng nức nở ân hận như vẫn run rẩy trong lòng.
Giọng kể của Dế Vần tựa như dòng suối vừa vượt qua những ghềnh đá, giờ êm xuôi hoài niệm mơ màng. Thấy pa ngừng kể, Khìn nhìn pa khẽ hỏi:
- Pa ơi, chú bé ấy là pa phải không?
Dế Vần nhìn con, khẽ gật đầu. Khìn cầm tay pa:
- Pa à, pa hãy cứu chích bông kia đi, nếu không nó sẽ không ra khỏi chỗ đó được đâu, rồi sẽ chết mất. Có lẽ bố mẹ nó đang đi tìm chích bông con đấy.
Nghe con giục, vẻ mặt Dế Vần bỗng trở nên rạng rỡ, ông vội dắt con bước đến khóm cây mác hủ, rồi lựa tay gỡ con chim khỏi bụi gai. Nhìn mắt con lấp lánh vui, ông thấy lòng dịu lại, rồi nhẹ nhàng đặt chú chim nhỏ vào tay con. Vui sướng khiến Khìn muốn hét lên, nhưng chỉ định thôi chứ không dám, vì như thế có thể làm chích bông giật mình bay đi mất, giây phút kỳ diệu được ngắm chú chim nhỏ sẽ rất ngắn.
Nâng chích bông trên đôi bàn tay, ò Khìn chúm môi khẽ thổi, những chiếc lông vàng nhạt nhẹ rung. Nó khe khẽ:
- Bay đi chích bông ơi! Hãy bay về với pa mé mày đi nhé. Pa mé mày đang đợi mày về đấy! Chích bông ơi.
Bất ngờ chú chim tung cánh bay vút lên. Ò Khìn nhìn theo, bàn tay với những ngón nhỏ như tia nắng đưa lên vẫy vẫy tạm biệt. Nhìn chích bông chấp chới trong nắng thu, Dế Vần thấy lòng ấm áp và thư thái lạ lùng.

Cao Duy Sơn

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Tắt bộ gõ Gõ tự động Telex VNI VIQR 

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh