Cảm nhận một dòng chảy trong “Tình khúc mưa ngâu” của Chu Sĩ Liên

Thứ sáu 27/04/2012 09:00

Nhắc đến Chu Sĩ Liên, chắc hẳn bè bạn và đồng nghiệp của anh sẽ nghĩ về những bài ký sắc sảo, sâu lắng. Mỗi tác phẩm được tác giả ghi lại với cảm xúc và dấu ấn về mỗi chặng đường đi qua. Mới đây, anh đã cho ra mắt tập thơ “Tình khúc mưa ngâu” do Nhà xuất bản Văn hóa dân tộc phát hành.

 Đọc từ trang đầu đến trang cuối tập thơ, được biết, anh góp nhặt nỗi niềm đã hơn 15 năm. Nhưng là dấu ấn khắc ghi trong cả cuộc đời. Là hơi thở của mảnh đất, con người và tình yêu đôi lứa. Có cả giọt nước mắt và nụ cười không của riêng ai. Từ mái trường tuổi thơ và những cánh đồng mái rạ, quê hương luôn là những làn gió thổi tung cánh diều nghệ thuật. Âm điệu chủ đạo là những vần thơ lục bát, từ Lời cha đến Tình mẹ cùng với mối tình vẫn vẹn nguyên thuở nào: 

 
 

Còng lưng trên rẫy mạ non

 mạ bao nhiêu khóm thương con bấy lần

             (Tình mẹ)

Bao năm xa biệt đất cha

nay về phố chợ quê nhà rêu phong

vườn ai trái chín rực hồng

đường gần tôi cứ đi vòng cho vui

        (Nhớ mái trường xưa)

Chiều hoang tím ngắt hoa sim

con nai ngơ ngác đi tìm cỏ non

còn tôi đi giữa hoàng hôn

 bâng khuâng ngả rẽ lối mòn chốn quê

                                                        (Bâng khuâng)

Chu Sĩ Liên luôn tự hào về dân tộc mình, nhất là bản sắc trong các làn điệu dân ca. Trong nhiều chuyến thâm nhập thực tế sáng tác, anh thẳng thái “Là người Cao Bằng mà không biết đến một câu sli, điệu lượn thì thiệt thòi quá”. Có lẽ vậy mà mùa cọi trong thơ anh nở hoa:

Hứ hời... ai lượn đâu đây

Thả hồn câu hát cọi này Nam Quang

Nghe như suối gọi non ngàn

Nghe như núi dựng hồng hoang thuở nào.

(Lắng hồn)

Mượn cảnh để nói về niềm khao khát vươn lên, không bằng lòng với những gì đang có. Sóng trào lên tìm kiếm mà bến bờ vẫn là miền hư ảo xa lắc. "Ngàn năm sóng vỗ mà không tới bờ", đây cũng là cái tài trong cách dùng câu chữ. Hiểu trái nghĩa hoặc đúng nghĩa đều hợp lý:

Biển bao la, biển mênh mông

ngàn năm sóng vỗ mà không tới bờ

sóng mịn màng, sóng lô nhô

biển chiều bỗng tím bao giờ thì phai.

(Chiều biển tím)

Vần thơ cho xúc cảm về một thời máu lửa, đó cũng là hơi thở và nhịp đập của hàng triệu trái tim những người con đã đi qua chiến tranh:

Là cả niềm thương góc ba lô giấu kín

mãi nồng nàn bát nước chè xanh

cho dào dạt tim anh máu đỏ

ngẩng cao đầu vào cuộc chiến chinh.

(Trọn tình đồng đội)

Tình yêu có nhiều cách để cảm, để suy tả. Rất đa cảm, đa tình để miêu tả:

Ơ kìa đến hẹn lại lên

bến sông có giữ lời nguyền năm xưa

cho dù giá lạnh mây mưa

trong tôi phượng vẫn như chưa hết hè...

(Cánh phượng)

Còn rất nhiều dòng chảy trong tập thơ. Mỗi tình khúc là sự góp nhặt của bao nốt nhạc mà người nhạc sĩ đã dày công chắp nối. Chu Sĩ Liên đã đóng góp thêm một bản nhạc đồng quê trên diễn đàn văn hóa nghệ thuật.

Trung Đức

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh