Bài thơ “Nỗi lòng người chờ đợi”

Thứ năm 31/12/2020 05:00

Một buổi sáng mùa đông rét mướt, nhà báo Xuân Lợi đi hàng chục cây số xuyên qua cái rét dưới mười độ đưa cho tôi bản thảo bài thơ “Nỗi lòng người chờ đợi” của tác giả Bế Minh. Đây là bài thơ tình viết theo thể lục bát.

Lục bát là một thể thơ dễ viết, khó nhất là đối với những người mới cầm bút. Tôi không biết tác giả Bế Minh sáng tác lâu chưa nhưng đọc bài thơ khá nhuần nhuyễn và đầy cảm xúc. Tuy tác giả không ghi tặng ai nhưng tôi đoán “Nỗi lòng người chờ đợi” là bài thơ tác giả viết tặng riêng một người. Đây là sự suy đoán của tôi dựa trên văn bản.

Khổ thơ mở đầu diễn tả buổi chia ly của một người với một người, cả hai đều đang ở tuổi học trò:

Người đi khuất bóng nẻo xa

Vầng dương ảm đạm nhạt nhòa buồn tênh

Phượng buồn rụng đỏ đầy sân

Ve buồn cũng bớt vài phần nỉ non.

Khổ thơ hé lộ cho bạn đọc thấy rằng cuộc chia ly xảy ra vào mùa hè, bởi mùa hè mới có hoa phượng và tiếng ve ran. Và cuộc chia tay hẳn là thấm đẫm nước mắt. Họ khóc vì phải chia tay nhau. Buồn lắm. Nỗi buồn của đôi trai gái lan sang cả mùa hoa phượng chói chang và tiếng ve kêu nỉ non. Tác giả đã dùng thủ pháp nhân cách hóa nỗi buồn trong trường hợp này khá đắc địa. Đúng như đại thi hào Nguyễn Du đã viết: “Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”.

Không biết hai người sống xa nhau bao nhiêu năm nhưng chắc chắn rằng lâu lắm:

Trăng bao năm tháng khuyết tròn

Bấy nhiêu nỗi nhớ sắt son không lời

Nhớ đêm dưới ánh trăng ngời

Anh đã hẹn lấy sao trời cho ta.

Hẳn rằng người con trai yêu lắm nên mới hứa hẹn hái cả sao trời tặng người yêu, một việc làm tưởng như không tưởng nhưng lại có lý trong trường hợp này. Và lời hứa đã trở thành kỷ niệm sắt son với người ở lại.

Từ đầu bài thơ, tác giả hoàn toàn giấu biệt lý do cuộc chia ly thấm đẫm nỗi buồn, cho đến khổ thơ thứ tư người đọc mới vỡ lẽ:

Lặng nghe khúc hát quân xa

Tim em khắc khoải xót xa nhớ người

Chiến tranh biền biệt cách vời

Thương thay xuân cũng dần trôi lặng thầm.

Thì ra họ chia tay nhau vì chiến tranh chứ không phải mối tình đổ vỡ. Người con trai lên đường tòng quân giết giặc, người con gái ở lại hậu phương vò võ đợi chờ. Và người con gái tuổi xuân mỗi ngày một trôi đi. Không thể chờ đợi người yêu ngày trở lại, người con gái đã đi lấy chồng. Tuy mối tình của họ không đến được hôn nhân nhưng trong lòng người con gái vẫn giữ nguyên lời hứa hẹn ngày nào với người yêu trên sân trường rụng đầy hoa phượng:

Dẫu không duyên nợ vợ chồng

Lời thề vàng đá cam lòng đợi anh.

Đây là bài thơ nói về mối tình không trọn vẹn nhưng không gây cảm giác thất vọng. Trên thực tế đất nước những năm chiến tranh xảy ra biết bao những cuộc tình dang dở như thế. Bây giờ chiến tranh đã lùi xa, chúng ta càng thêm quý trọng những mối tình trong quá khứ được phản ánh trong văn học cũng như hiện thực ngoài đời.  

Hữu Tiến

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh