Bạn đang xem: Trang chủ » Ký - Phóng sự

Xứng danh “Dũng sĩ diệt Mỹ”

Thứ sáu 01/05/2020 06:00

Chiến tranh đã lùi xa, song thời khắc lịch sử hào hùng ngày 30/4/1975 mãi mãi được ghi đậm trong tâm trí của mỗi người dân Việt Nam. Để rồi mỗi dịp tháng Tư, ký ức trong “Dũng sĩ diệt Mỹ” Trần Đức Hòa lại ùa về với biết bao cảm xúc như vẹn nguyên về ngày toàn thắng giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.

Cựu chiến binh Trần Đức Hòa chia sẻ với thế hệ trẻ về những kỷ niệm trên chiến trường.
Chúng tôi có dịp gặp ông Trần Đức Hòa, Chủ tịch Hội Nạn nhân chất độc da cam/Dioxin huyện Hòa An và được cùng ông ôn lại những ký ức trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Nhắc đến những năm tháng đấu tranh hào hùng đó, ánh mắt của người chiến sĩ năm xưa vẫn đong đầy cảm xúc: “Những ngày này tôi lại nhớ đồng đội vô cùng, nhớ những người đã hy sinh, nhớ cả những người còn sống giờ vẫn mang trong mình vết thương của chiến tranh…”.
Theo tiếng gọi của Tổ quốc, năm 1972 ông nhập ngũ khi tròn 17 tuổi. Sau khi được huấn luyện trinh sát, ông tăng cường vào Sư đoàn 3, đơn vị trực tiếp tham gia các cuộc chiến đấu giải phóng miền Nam. Bắt đầu với những cuộc chiến từ mặt trận Tây Nguyên, mở màn ở Buôn Ma Thuột ngày 10/3/1975 với nhiệm vụ trinh sát luồn sâu trong lòng địch. Lực lượng trinh sát được tăng cường thêm một bộ phận thuộc Sư đoàn 31 đóng quân ở Lào. Công việc của ông và đồng đội là làm sao nắm tỉ mỉ từng chi tiết của địch, bước đi của chúng như thế nào, âm mưu ra sao… Mọi sai sót sẽ trả giá rất đắt, vì thế dù có khó khăn, nguy hiểm cũng không thể lùi bước.
Sau khi ta chiếm được thị xã Buôn Ma Thuột, càng củng cố quyết tâm của người lính trinh sát về niềm tin thắng lợi đang đến gần. Tiếp đà thắng lợi, mũi trinh sát của ông được lệnh  hướng về Đà Lạt (Lâm Đồng). Trong đó có Đại úy Lê Cự Hưng, Phó Tham mưu trưởng Lữ đoàn 7 Công binh, Quân đoàn 3 đi cùng. Ngày 20/3/1975, sau khi băng qua những cánh rừng, đến địa hình toàn đồi cỏ gianh thì địch phát hiện ra quân ta. Có ba chiếc trực thăng lao tới, trong lúc cấp bách, ông lấy thân mình che chắn Đại úy Hưng giữa làn đạn mà quân địch xả xuống. Ngay loạt đầu tiên, có 4 đồng chí cùng đơn vị hy sinh. Sau đó chúng bay vòng lại để chuẩn bị xả đạn. Trong khoảnh khắc, ông Hòa nhổm dậy, quỳ gối bắn vào chiếc trực thăng đi đầu. Trực thăng trúng đạn bay loạng choạng và đâm vào sườn đồi nổ tung, hai chiếc còn lại tháo chạy. Sau trận tập kích của máy bay địch, kiểm lại quân số, cả đoàn chỉ còn 4 người; trong ba lô của ông có găm 4 đầu đạn do máy bay của địch bắn trúng. Ngay tại chiến trường, Phó Tham mưu trưởng Lê Cự Hưng tuyên bố kết nạp ông vào Đảng. Sau trận đó, ông Hòa vinh dự được tặng thưởng danh hiệu “Dũng sĩ diệt Mỹ” và Huân chương Chiến công hạng Ba.
Sau đó đơn vị ông Hòa được tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh, trong đó Quân đoàn 3 vinh dự được giao nhiệm vụ tiến công 2 mục tiêu quân sự gồm Bộ Tổng Tham mưu và Sân bay Tân Sơn Nhất. Khi ấy, với cương vị Trung đội trưởng trinh sát, ông được lệnh trinh sát căn cứ Đồng Dù (Củ Chi), cách trung tâm Sài Gòn (thành phố Hồ Chí Minh) khoảng 30 km. Căn cứ quân sự này là nơi phòng thủ của Sư đoàn bộ binh 25 Ngụy có biệt danh "Tia chớp nhiệt đới" do Chuẩn tướng Lý Tòng Bá chỉ huy. Đây là căn cứ quân sự hỗn hợp dài 2,8 km, rộng 1,8 km, có khoảng 3.000 tên địch với hệ thống hỏa lực cực mạnh. Để trinh sát địch, ông cùng đồng đội phải vượt qua 7 lớp hàng rào dây thép gai khổng lồ, cài mìn đủ loại diện tích rộng từ 80 - 100 m, hào giao thông và lô cốt dày đặc. Sau khi quân ta làm chủ "cánh cửa thép" phía Tây Bắc Sài Gòn, ông lại được lệnh dẫn Lữ đoàn thiết giáp 273, Quân đoàn 3 đánh chiếm Sài Gòn. Tại đây, địch tổ chức phòng thủ vững chắc, quân đội Ngụy quyền bố trí dày đặc được trang bị nhiều phương tiện, vũ khí hiện đại. Cuộc chiến đấu giữa ta và địch diễn ra căng thẳng, quyết liệt.
Đoàn quân giải phóng trùng trùng, điệp điệp tiến về mục tiêu phía trước. Với tinh thần “một ngày bằng 20 năm”, cán bộ, chiến sĩ trinh sát Lữ đoàn 7, Quân đoàn 3 phối hợp cùng các cánh quân chủ lực áp sát mục tiêu, khép chặt vòng vây địch. Lá cờ “Quyết thắng” truyền thống của quân đội ta được các chiến sĩ kéo lên đỉnh cột cờ cao vút, tung bay phấp phới. Vừa giải phóng được sân bay Tân Sơn Nhất, nghe trên đài phát thanh, Tổng thống Ngụy quyền Sài Gòn Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng vô điều kiện, tất cả  ai nấy đều vỡ òa trong niềm vui chiến thắng. Ông nhớ lại, “Buổi trưa hôm ấy, đường phố Sài Gòn tấp nập, rợp bóng cờ hoa, dòng người nô nức hò reo trong ca khúc khải hoàn "Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng", nhưng những người đồng đội của tôi đã ở lại chiến trường, sau trận chiến, tiểu đội trinh sát của tôi chỉ còn lại tôi và 1 đồng chí”…
Sau năm 1975, ông Trần Đức Hòa tiếp tục tham gia chiến đấu tại chiến trường Cam-pu-chia với cương vị Chủ nhiệm trinh sát Lữ đoàn 7, Quân đoàn 3. Những vết thương mang trên mình, những mảnh đạn còn găm trên thân thể như minh chứng cho những đóng góp của ông và đồng đội đã anh dũng hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Thanh Bình

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh