Bạn đang xem: Trang chủ » Ký - Phóng sự

Vui buồn nghề lái xe cấp cứu

Chủ nhật 28/10/2018 07:00

Đang lưu thông trên đường, bắt gặp chiếc xe cấp cứu lao vun vút kèm theo tiếng còi hú gấp gáp, ai cũng hiểu trên xe có một người bệnh đang gặp nguy hiểm. Dù ngày hay đêm, hễ có chuông điện thoại là những người lái xe cấp cứu nhanh chóng lên đường. Cùng với đội ngũ bác sỹ, y tá, điều dưỡng, người lái xe cấp cứu luôn phải căng thẳng và chịu áp lực tâm lý trên hành trình đó, họ trải qua những phút giây buồn, vui mà không phải ai cũng thấu hiểu được.

Ông Nông Văn Nhung có kinh nghiệm gần 30 năm lái xe cấp cứu tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh.

CHẠY ĐUA VỚI… TỬ THẦN
Tại khu vực cấp cứu Bệnh viện Đa khoa tỉnh, nhiều thời điểm xe cấp cứu 115 ra vào nườm nượp. Vừa dừng xe, tài xế nhanh chóng bung cửa, nhảy ra khỏi buồng lái vội vàng cùng bác sỹ, nhân viên y tế kéo băng ca, đưa bệnh nhân đang nguy kịch vào phòng cấp cứu.  
Trong nhiều tài xế xe cấp cứu chở bệnh nhân ra vào Bệnh viện Đa khoa tỉnh, ông Nông Văn Nhung là người lái xe có thâm niên nhất. Trong căn phòng chật hẹp rộng khoảng 10 m2 của tổ lái xe, ông Nhung chia sẻ: Sau khi xuất ngũ, năm 1983, tôi về lái xe tại Trạm vận chuyển cấp cứu 05 thuộc Sở Y tế, đến năm 1989 chuyển sang lái xe cấp cứu tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh. Thời điểm những năm 90, phương tiện xe cấp cứu còn khó khăn, nhiều bệnh viện huyện chưa có xe cấp cứu nên phải về các huyện đón bệnh nhân, đối với những ca nặng sẽ đưa đội ngũ y, bác sỹ vào để phẫu thuật tại bệnh viện huyện. Thời điểm đó đường đi lại khó khăn, cánh lái xe cấp cứu thường xuyên phải mang cơm nắm theo để ăn vì dọc đường rất ít quán ăn. Bên cạnh đó, loại xe u oát (loại xe thông dụng thời điểm đó) lái rất khó, hay hỏng nên trên xe luôn phải có đầy đủ đồ nghề để sửa chữa khi xe hỏng dọc đường.
Ông Nhung kể về hàng chục chuyến đi kỷ niệm mà ông còn nhớ mãi. Khoảng đầu năm 2000, có một ca sinh đôi bị đẻ non, cháu bé được 1 tháng tuổi thì đưa vào Bệnh viện Đa khoa tỉnh cấp cứu và được chỉ định gấp chuyển đi tuyến trên trong tình trạng bị suy hô hấp, nôn mửa liên tục. Nghe thông báo, ông cùng đội ngũ y, bác sỹ và người nhà vội đưa cháu đi Hà Nội gấp. Xe chạy như bay, bấm còi inh ỏi. Đi đến đèo Gió thì cháu bé mặt tím tái lại làm người nhà càng thúc giục ông đi nhanh hơn nhưng người nhà bệnh nhân không hiểu nếu đi quá nhanh trên đường đèo rất dễ bị tai nạn nên ông vờ như không nghe họ nói mà vẫn làm theo đúng trách nhiệm của người lái xe cấp cứu hết lòng vì bệnh nhân. Đưa đến bênh viện ở Hà Nội kịp thời, cháu bé được cứu sống cũng là lúc ông và các y, bác sỹ như lả đi do đói.
Không chỉ là người lái xe, thợ sửa xe, đôi khi đội ngũ lái xe như ông Nhung còn kiêm cả làm chân “phụ trách ánh sáng”. Có lần ông Nhung lái xe đưa đội ngũ y, bác sỹ vào phẫu thuật ca cấp cứu Bệnh viện Đa khoa huyện Hạ Lang. Thời điểm đó hệ thống điện không thuận lợi như hiện nay, 9 giờ tối là máy nổ tại thị trấn Thanh Nhật tắt nên bệnh viện huyện không có điện để mổ. Ông Nhung phải tháo đèn pha xe rồi nối dây để làm đèn mổ cho bác sỹ phẫu thuật cho bệnh nhân. Gần 30 năm làm nghề lái xe cấp cứu, không ít lần ông đón giao thừa trên xe cùng bệnh nhân và đội ngũ y, bác sỹ, với ông, chuyện ngày Tết phải xa gia đình không phải là chuyện lạ.
TRĂN TRỞ VỚI NGHỀ
Cùng với đội ngũ lái xe cấp cứu biên chế tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh, đội ngũ lái xe cấp cứu dịch vụ tại bệnh viện cũng thường trực sẵn sàng cho những ca đưa bệnh nhân đi cấp cứu. Anh Tô Văn Thành, làm nghề lái xe cấp cứu dịch vụ tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh được 4 năm, cho biết: Điều kiện để trở thành lái xe cấp cứu không chỉ là tay lái vững, mà còn phải nhanh nhẹn, biết những kỹ năng cần thiết trong sơ cứu, hỗ trợ bệnh nhân và đặc biệt là phải có thần kinh “thép”. Anh Thành ví von, mỗi chuyến đi như một cuộc đua với “thần chết”. Bởi chạy xe nhanh quá, không đảm bảo an toàn thì dễ gây tai nạn, ngược lại chạy chậm một vài phút thôi có khi lại làm mất đi cơ hội sống sót của người bệnh. Ngoài ra, cánh lái xe cũng phải thuộc hết địa chỉ các bệnh viện, cơ sở y tế trong suốt hành trình để khi xảy ra tình huống nguy cấp có thể đưa bệnh nhân đến nơi gần nhất để cấp cứu.

Ông Dương Mạnh Giám, lái xe cấp cứu tại Bệnh viện Đa khoa Hòa An luôn kiểm tra, chuẩn bị kỹ các thiết bị trên xe để sẵn sàng lên đường khi có yêu cầu.

Còn ông Dương Mạnh Giám, một trong những lái xe cấp cứu có thâm niên nhất tại Bệnh viện Đa khoa huyện Hòa An chia sẻ: Năm 2004 tôi xin vào lái xe cấp cứu tại Bệnh viện Đa khoa Hòa An. Khi mới vào nghề, nhiều tuyến đường ở các xã: Dân Chủ, Trương Lương, Công Trừng còn rất khó khăn nên mỗi lần lái xe cấp cứu không dám đi quá nhanh vì vừa sợ tai nạn vừa sợ ảnh hưởng đến bệnh nhân. Có trường hợp đưa bệnh nhân đi cấp cứu đang đi tốc độ nhanh thì người nhà lại đòi đi chậm vì say xe. Lúc đó tôi phải giải thích cho họ hiểu việc quan trọng nhất là đưa bệnh nhân đi cấp cứu kịp thời nên tôi cứ tiếp tục làm những gì tôi cho là đúng nhất với nghề của mình.

Tuy nhiên, trong cuộc chạy đua đưa bệnh nhân đến bệnh viện, không phải khi nào lái xe và bệnh nhân cũng là người chiến thắng. Nhiều trường hợp nặng, khi đang trên đường hoặc vừa tới nơi thì bệnh nhân đã không qua khỏi, những lúc như thế tâm lý của tôi và đội ngũ y, bác sỹ và người nhà đều rất nặng nề. Không chỉ đối mặt với vất vả, áp lực, cánh lái xe cấp cứu chúng tôi còn đối mặt với việc bị lây nhiễm các bệnh như ho lao, cúm, thậm thí HIV/AIDS, nếu không tự bảo vệ bản thân hoàn toàn có thể bị nhiễm bệnh. Dù công việc vất vả, 14 năm theo nghề nhưng lương của tôi chỉ được khoảng hơn 5 triệu đồng và có thêm 20% phụ cấp đặc thù đủ để trang trải cuộc sống hằng ngày.
Vất vả, áp lực là thế, nhưng với những người làm nghề lái xe cứu thương, mỗi chuyến xe đưa bệnh nhân đến bệnh viện an toàn, kịp thời là một niềm vui và sự động viên lớn lao. Với nhiều người, họ như những “người anh hùng” bởi đã giúp đỡ được một người giành giật lại sự sống. Mong rằng, những người lái xe cấp cứu sẽ tiếp tục giữ thần kinh “thép”, vững tay lái để tiếp tục đưa những bệnh nhân cấp cứu đến bệnh viện chữa trị kịp thời, giúp các gia đình có được hạnh phúc khi người thân được khỏe mạnh trở lại.         

Trúc Linh

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Tắt bộ gõ Gõ tự động Telex VNI VIQR 

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh