Bạn đang xem: Trang chủ » Ký - Phóng sự

Chiến dịch Điện Biên Phủ trong ký ức người lính già

Thứ hai 11/05/2020 06:00

Những ngày đầu tháng Năm lịch sử, trong không khí hào hùng kỷ niệm chiến thắng Chiến dịch Điện Biên Phủ, chúng tôi may mắn được gặp cựu chiến binh Lưu Bá Chịch, xóm Bản Vạn, thị trấn Nước Hai (Hòa An). Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, ông là y tá trực tiếp tham gia điều trị các chiến sĩ bị thương trong trận đánh đồi C2.

Ông Lưu Bá Chịch chia sẻ về những kỷ niệm tại chiến trường.

Năm nay 90 tuổi, có lẽ ít ai nghĩ rằng cụ Chịch hằng ngày tự đạp xe đi chợ, giúp con cháu việc nhà là một cựu chiến binh đã cống hiến thời tuổi trẻ của mình cho 2 cuộc kháng chiến chống  Pháp và chống Mỹ. Là thế hệ trẻ, được nghe ông kể lại những kỷ niệm chiến trường, như lời ông tâm sự là "những năm tháng không bao giờ quên".
Năm 1950, cũng như bao thanh niên khác, người thanh niên Lưu Bá Chịch theo tiếng gọi của Tổ quốc lên đường nhập ngũ tại Trung đoàn 174 (Đoàn Cao - Bắc - Lạng), rồi làm liên lạc cho đồng chí Chu Huy Mân, khi ấy là Chính ủy Trung đoàn, sau đó ông được cử đi học lớp y tá. Học xong, ông chuyển sang đơn vị mới D1, E98, Đại đoàn 316. Đầu năm 1954, ông Chịch cùng đồng đội lên Điện Biên làm công tác quân y phục vụ chiến đấu.
Nhớ lại những ngày tháng hào hùng đó, ông Chịch kể lại: Nơi đóng quân của đơn vị tôi là làng Nà Tấu, thuộc thành phố Điện Biên Phủ ngày nay. Tại đây, tôi nhận nhiệm vụ là y tá cứu chữa cho các chiến sĩ có nhiệm vụ xây dựng giao thông hào trục từ Noong Bua nối liền với giao thông hào trục của Đại đoàn 312, đi qua Bản Bánh, Bản Ten tới sông Nậm Rốm ngang bản Co Mị. Vòng vây trận địa chiến hào hình thành phá vỡ cấu trúc cơ bản của tập đoàn cứ điểm, tách hoàn toàn phân khu Hồng Cúm khỏi khu trung tâm, khiến kẻ địch không còn khả năng rút lui, cũng như khó đưa thêm quân tiếp ứng và sự cứu viện của lực lượng ở phân khu Nam.
18 giờ ngày 30/3/1954, đợt tiến công thứ hai vào tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ bắt đầu. Đồi C2 là một trong những cao điểm phía Đông của tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ, bức bình phong che chắn hữu hiệu cho phân khu trung tâm phía dưới lòng chảo Mường Thanh, nơi có cơ quan đầu não của địch và sân bay Mường Thanh. Tại đây quân Pháp bố trí hệ thống binh lực, hỏa lực vô cùng mạnh.

Đồi C2 khá rộng, nối với C1 bằng một dải yên ngựa, sườn đồi phía trong thoai thoải, đổ xuống đường 41 (nay là đường 7/5 thành phố Điện Biên), rất tiện cho quân Pháp cơ động lên phản kích. Bố phòng của địch trên đồi là hệ thống chiến hào liên hoàn với nhiều lô cốt, ụ súng khá kiên cố; phía ngoài là nhiều lớp rào dây thép gai và bãi mìn dày đặc. Lực lượng trấn giữ là Tiểu đoàn dù thuộc địa số 5 và Trung đoàn Ma Rốc số 4. Đến 20 giờ 30 phút ngày 6/5/1954, đồng thời với trận chiến đấu tại đồi A1, Trung đoàn 98, Đại đoàn 316 tấn công cứ điểm C2.

Ngay từ đầu, lực lượng thọc sâu của đơn vị đã tiêu diệt trận địa pháo, tiến vào trong trận địa phòng ngự của địch. Cuộc chiến đấu giằng co giữa ta và địch kéo dài suốt đêm. Rạng sáng ngày 7/5/1954, chỉ huy cứ điểm tung lực lượng cơ động ra phản kích nhằm tạo ngón đòn bất ngờ đánh bật Trung đoàn 98 ra khỏi cứ điểm.

Được sự hỗ trợ của Trung đoàn 174 bên phía A1, Trung đoàn 98 đã đập tan cuộc phản kích của địch; lựu pháo của ta dồn dập bắn chi viện hơn 200 quả, Trung đoàn 98 chia làm 3 mũi tấn công ào ạt xung phong lên C2. Trước sức mạnh tấn công như vũ bão của quân ta, cứ điểm C2 bị thất thủ, hơn 600 tên địch kéo nhau ra hàng. Chiếm được C2, toàn bộ dãy cao điểm phía Đông nằm dưới sự khống chế của quân ta. Các chiến sĩ Trung đoàn 98 anh dũng chiến đấu đẩy lui nhiều đợt phản kích của địch, giữ vững trận địa.
Tôi là y tá phụ trách cứu chữa, băng bó, rửa vết thương cho chiến sĩ ngay trên chiến trường. Trong những ngày tham gia trận đánh, ngày nào tôi cũng cứu chữa những thương binh bị thương nhẹ, sau khi sơ cứu lại chuyển thương binh về tuyến sau. Trung bình 1 ngày đêm tôi sơ cứu, băng bó cho khoảng 100 thương binh để chuyển vào khu điều trị. Gọi là khu điều trị nhưng thực ra là đường hầm do công binh đào, đường đi rộng 1,2 m; hai bên đường đào “hàm ếch”, cách nhau khoảng 3 m có 1 “hàm ếch” để cho thương binh nằm.

Quân y chiến trường ban ngày theo chiến sĩ ra trận, sau đó lại vào đường hầm, chịu nhiều gian khổ trong suốt thời gian diễn ra Chiến dịch. Khi đó, các chiến sĩ quân y dường như phải có mặt 24/24 giờ ở các bệnh viện dã chiến được dựng ngay tại các đường hầm chiến đấu. Ngoài việc điều trị vết thương, tôi còn túc trực bên cạnh thương binh tại các “hàm ếch” để động viên, thậm chí nhiều khi phải làm chỗ dựa cho các thương binh bị chấn thương.

Cuối tháng 4, đầu tháng 5/1954, trời mưa nhiều, đường đi lại lầy lội. Các thương binh chuyển về đến nơi là các hộ lý phải rửa vết thương cho thương binh sạch sẽ, sau đó chúng tôi mới bắt đầu công việc sơ cứu. Không chỉ có chúng tôi mà lực lượng dân công giúp đỡ cũng rất vất vả, bệnh nhân thì nhiều mà lực lượng quân y chỉ có khoảng 50 người, do vậy phải có hàng trăm dân công phục vụ thương binh thì việc chữa trị mới làm tốt được.
Nhiều bệnh nhân sau khi phẫu thuật rất khó thở do bệnh viện dã chiến chật chội mà không còn thuốc chữa trị. Có đêm tôi và đồng đội ngồi thay nhau cho bệnh nhân dựa vào, tay giữ vai của bệnh nhân thẳng đứng cho dễ thở. Hằng ngày, chứng kiến nhiều người ra đi, tôi thấy xót xa vì trong điều kiện chiến tranh không có đủ thuốc men, thiết bị cứu chữa trong khi những vết thương quá nặng. Sau khi kết thúc Chiến dịch, cảm giác vui sướng, tự hào, chỉ muốn ngủ một giấc mà không phải lo nghĩ điều gì nữa.
Với những thành tích đạt được, ông Chịch được trao tặng Huân chương Kháng chiến hạng Nhất trong Chiến dịch Điện Biên Phủ. Sau ngày giải phóng Điện Biên, nghĩ đến những người đồng đội đã nằm lại, ông Chịch không nỡ rời xa nên đã ở lại gắn bó với mảnh đất này. Năm 1968 ông xung phong đi học bác sĩ và tham gia cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước, năm 1989 ông nghỉ hưu tại huyện Hòa An và tiếp tục tham gia hoạt động trong các đoàn thể tại nơi cư trú.
Đã 66 năm đi qua, quãng thời gian ấy làm thay đổi hoàn toàn hình ảnh của chiến trường ngày nào, nhưng cứ mỗi độ tháng Năm về, ông lại kể cho con cháu nghe về một thời hoa lửa, nhắc nhở con cháu phấn đấu xây dựng quê hương ngày càng phát triển, xứng đáng với sự hy sinh của thế hệ cha anh đi trước.

Thanh Bình

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh