Bạn đang xem: Trang chủ » Hồ sơ - Tư liệu

Đây là con đường giải phóng chúng ta

Thứ ba 12/01/2021 05:00

Sau Cách mạng Tháng Mười Nga thành công, thời kỳ những năm 1920, sách, báo viết về Cách mạng Tháng Mười và chính quyền Xô Viết một cách trung thực, hiếm hoi nên không mấy người được đọc.

Nguyễn Ái Quốc tại Đại hội toàn quốc Đảng Xã hội Pháp ở thành phố Tua (nước Pháp) tháng 12/1920. Ảnh: T.L

Theo Nguyễn Ái Quốc: “... lúc bấy giờ, tôi ủng hộ Cách mạng Tháng Mười chỉ là theo cảm tính tự nhiên. Tôi chưa hiểu hết tầm quan trọng của nó. Tôi kính yêu Lê-nin vì là một người yêu nước vĩ đại đã giải phóng đồng bào mình. Trước đó, tôi chưa đọc một quyển sách nào của Lê-nin viết. Tôi tham gia Đảng xã hội Pháp chẳng qua vì các “ông, bà” ấy (hồi đó tôi gọi các đồng chí của tôi như thế) - đã tỏ đồng tình với tôi, với cuộc đấu tranh của các dân tộc bị áp bức…

Tôi dự rất đều cuộc họp một tuần hai hoặc ba lần. Tôi chăm chú nghe những người phát biểu ý kiến. Lúc đầu, tôi không hiểu gì được hết. Tại sao người ta bàn cãi hăng như vậy… Điều mà tôi muốn biết hơn cả và cũng chính là điều mà người ta không thảo luận trong cuộc họp là: Vậy thì quốc tế nào bênh vực nhân dân các nước thuộc địa.

Trong một cuộc họp, tôi nêu câu hỏi ấy lên, câu hỏi quan trọng nhất đối với tôi. Có mấy đồng chí đã trả lời: Đó là quốc tế thứ III, chứ không phải Quốc tế thứ II. Và một đồng chí đã đưa cho tôi đọc Luận cương của Lê-nin về các vấn đề dân tộc và thuộc địa đăng trên báo Nhân đạo”.

Báo Nhân đạo (L'Humanite) số ra thứ hai ngày 16 - 17/7/1920, đăng toàn văn "Luận cương về các vấn đề dân tộc và thuộc địa” của Lê-nin lập tức thu hút sự chú ý của đồng chí Nguyễn Ái Quốc. “Trong luận cương ấy, có những chữ chính trị khó hiểu. Nhưng cứ đọc đi đọc lại nhiều lần, cuối cùng tôi cũng hiểu được phần chính. Luận cương của Lê-nin làm tôi rất cảm động, phấn khởi, sáng tỏ, tin tưởng biết bao? Tôi vui mừng đến phát khóc lên. Ngồi một mình trong buồng mà tôi nói to lên như đang nói trước đông đảo quần chúng:

"Hỡi đồng bào bị đọa đày đau khổ! Đây là cái cần thiết cho chúng ta, đây là con đường giải phóng chúng ta! Từ đó tôi hoàn toàn tin theo Lê-nin, tin theo Quốc tế thứ ba”.

Luận cương về vấn đề dân tộc và vấn đề thuộc địa của Lê-nin tạo bước chuyển biến cơ bản trong nhận thức tư tưởng, chính trị của nhà cách mạng Việt Nam Nguyễn Ái Quốc. Người viết thư gửi Quốc tế Cộng sản cho biết, Luận cương đã ảnh hưởng đến quan điểm của Người và Người dứt khoát đi theo Quốc tế III. “Trước kia, trong cuộc họp chi bộ tôi chỉ ngồi nghe người ta nói; tôi cảm thấy người nào cũng có lý cả, tôi không phân biệt được ai đúng và ai sai. Nhưng từ đó tôi cũng xông vào các cuộc tranh luận.

Tôi tham gia thảo luận sôi nổi. Mặc dù chưa biết đủ tiếng Pháp để nói hết ý nghĩ của mình, tôi vẫn đập mạnh những lời lẽ chống lại Lê-nin, chống lại Quốc tế thứ III. Lý lẽ duy nhất của tôi là: Nếu đồng chí không lên án chủ nghĩa thực dân, nếu đồng chí không bênh vực các dân tộc thuộc địa thì các đồng chí làm cái cách mạng gì?”

Ngày 25/12/1920, Nguyễn Ái Quốc tham dự Đại hội lần thứ 18 của Đảng Xã hội Pháp (Đại hội Tua), ngày 29/12/1920, Nguyễn Ái Quốc bỏ phiếu tán thành tham gia Quốc tế III (Quốc tế Cộng sản). Cùng ngày, Nguyễn Ái Quốc và những người gia nhập Quốc tế III tuyên bố thành lập Phân bộ Pháp Quốc tế Cộng sản. Từ giờ phút ấy, Nguyễn Ái Quốc chính thức trở thành người cộng sản, là một trong những người sáng lập Đảng Cộng sản Pháp, Nguyễn Ái Quốc đồng thời cũng là người cộng sản đầu tiên của dân tộc Việt Nam.

Từ đó, hình ảnh Lê-nin và Quốc tế thứ III luôn là nguồn động lực tinh thần của đồng chí Nguyễn Ái Quốc trên con đường đã định hướng. Sự gặp gỡ kỳ diệu về tư tưởng giữa một người cộng sản vĩ đại, người sáng lập ra Quốc tế III với một người bản xứ thuộc địa yêu nước nhiệt thành không phải ngẫu nhiên mà là một tất yếu của lịch sử.

Sự vĩ đại của đồng chí Nguyễn Ái Quốc chính là trong thế giới và xã hội tư bản chủ nghĩa phức tạp lúc đó đã tìm ra chân lý, phân biệt cái đúng - sai, cái thật - giả, bạn tốt - không tốt, thấy được phương hướng chính xác để hoạt động. Từ đó Người hướng mọi hoạt động cho con đường của mình - con đường giải phóng dân tộc.

Trên chặng đường lịch sử này, trong điều kiện hoàn cảnh mới, Nguyễn Ái Quốc đã tìm ra con đường đi của mình. Qua việc tiếp thu chủ nghĩa Mác - Lê-nin, Người trở thành đảng viên Đảng Cộng sản Pháp. Đến tháng 12/1921, Nguyễn Ái Quốc tham dự Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ I, lần thứ II (tháng 10/1922) của Đảng Cộng sản Pháp. Từ những hoạt động tích cực đó, Người trở thành một cán bộ trung kiên, xuất sắc của Quốc tế Cộng sản.  

Nhờ những hoạt động xuất sắc của mình, ngày 13/6/1923, Nguyễn Ái Quốc được Quốc tế Cộng sản mời và Đảng Cộng sản Pháp tổ chức cho Người bí mật rời Pa-ri đi Liên Xô,  từ nhà ga Đuy No, thủ đô Pa-ri, Nguyễn Ái Quốc tạm biệt nước Pháp đi Liên Xô, đất nước mà từ lâu Người mơ ước đặt chân tới. Ngày 30/6/1923, Nguyễn Ái Quốc đến cảng Pêtơrôgrát. Đây là lần đầu tiên Người đặt chân lên mảnh đất của Liên bang cộng hòa xã hội chủ nghĩa Xô Viết.

Đầu tháng 7/1923, Nguyễn Ái Quốc đến Mát-xcơ-va, tháng 10/1923, dự Hội nghị lần thứ I Quốc tế nông dân - là đại biểu chính thức của Đông Dương. Tháng 6 - 7/1924, Nguyễn Ái Quốc tham dự Đại hội lần thứ V của Quốc tế Cộng sản. Đại hội có 504 đại biểu của 49 Đảng cộng sản và công nhân trên thế giới, dự Đại hội lần thứ I Tổ chức Quốc tế cứu trợ các chiến sĩ cách mạng (còn gọi là Quốc tế Cứu tế đỏ), dự Đại hội IV của Quốc tế Cộng sản Thanh niên. Cũng trong tháng 7/1924, Nguyễn Ái Quốc được mời tham dự Đại hội lần thứ III Quốc tế Công hội đỏ với tư cách là đại biểu của Đông Dương. Các đại hội đều được tổ chức tại Mat-xcơ-va.  

Nguyễn Ái Quốc vừa hoạt động quốc tế vừa tìm đường về nước. Từ Liên Xô về Phương Đông: Ngày 25/9/1924, Người nhận quyết định của Quốc tế Cộng sản về Trung Quốc, ngày 11/11/1924, Nguyễn Ái Quốc đến Quảng Châu (Quảng Đông, Trung Quốc). Từ đây vừa lo nhiệm vụ quốc tế giao, Người vừa lo mọi vấn đề cho sự nghiệp cách mạng Việt Nam, bắt tay vào những công việc cụ thể như: tập hợp lực lượng, xây dựng tổ chức, đào tạo cán bộ, mở các lớp huấn luyện chính trị, vạch đường lối phương châm cho cách mạng Việt Nam.

Tại Trung Quốc, tháng 6/1925, Nguyễn Ái Quốc đã sáng lập Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên, sáng lập báo Thanh niên góp phần tuyên truyền chủ nghĩa Mác - Lê-nin vào Việt Nam để chuẩn bị tư tưởng, chính trị và tổ chức nhằm tiến tới thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam.

Tháng 5/1927, Nguyễn Ái Quốc bí mật đi Thượng Hải và từ đó đi Liên Xô, tháng 6/1927, Nguyễn Ái Quốc đến Liên Xô. Tháng 11/1927, Người được Quốc tế Cộng sản cử đi Pháp và Bỉ dự họp Đại hội đồng của Liên đoàn chống đế quốc; tháng 12/1927, Người được cử sang Đức hoạt động, đến tháng 6/1928, được sự đồng ý của Quốc tế Cộng sản, Nguyễn Ái Quốc từ Đức sang Ý để về Đông Dương, về nước, đó là mục tiêu lớn nhất luôn đặt ra trước mắt của Người.  

Tháng 7/1928, Nguyễn Ái Quốc đến Thái Lan, sau hơn một năm hoạt động ở Thái Lan để tìm cơ hội về nước nhưng không thành. Tháng 11/1929, Người lên đường đi Trung Quốc chuẩn bị cho hội nghị thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam.

Như vậy, lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc - Hồ Chí Minh đã đi con đường riêng của mình từ một thanh niên yêu nước, mang trong mình dòng máu yêu nước truyền thống của dân tộc gắn liền với đội ngũ giai cấp công nhân đấu tranh chống chủ nghĩa tư bản, rồi trở thành người cộng sản. Đó là con đường giải phóng dân tộc Việt Nam mà Người đã tìm ra - con đường kết hợp giữa chủ nghĩa yêu nước với chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa quốc tế vô sản.

Người khẳng định: chỉ có chủ nghĩa xã hội, chỉ có hướng theo con đường cách mạng do Mác - Lê-nin vạch ra thì mới giải phóng được dân tộc Việt Nam và thực tế đã chứng minh con đường Bác chọn hoàn toàn đúng đắn.
 
Bài 3: Sáng lập Đảng Cộng sản

Đinh Ngọc Viện

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh