Bạn đang xem: Trang chủ » Giáo dục

Những “người mẹ hiền” có tấm lòng cao đẹp

Thứ sáu 20/11/2020 05:00

Chúng tôi đến Trung tâm Giáo dục thường xuyên cơ sở 3 (trước đây là Trung tâm Phục hồi chức năng và Giáo dục hòa nhập trẻ khuyết tật) đúng dịp khắp nơi đang rộn ràng kỷ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11. Không khí ngày lễ tại Trung tâm không khác ngày thường bởi không có hoa, lời chúc mừng của học trò. Các thầy, cô giáo nơi đây như những “người mẹ hiền” có tấm lòng cao đẹp, không quản khó nhọc, kiên trì nỗ lực dìu dắt các học sinh thiếu may mắn vươn lên, hòa nhập với cộng đồng. Họ đón nhận ngày lễ của mình với những món quà tinh thần từ các học trò “đặc biệt” thân yêu.

Cô giáo Lã Thị Quy trong giờ học nhận biết đồ vật cho các trẻ khuyết tật về trí tuệ.

LÀM NGƯỜI CHA, NGƯỜI MẸ THỨ HAI CỦA HỌC TRÒ

Dạy chữ cho trẻ bình thường vốn đã là một nghề đòi hỏi nhiều tâm sức, nhưng giáo dục cho trẻ em khuyết tật thì còn gian nan, vất vả hơn gấp bội. Tại Trung tâm Giáo dục thường xuyên cơ sở 3, việc chăm lo cho trẻ khuyết tật đã khiến những người thầy, cô ở đây trở thành những người cha, người mẹ. Trong giờ học, việc các bé mất tập trung, lơ đãng hoặc mỏi mệt, khóc... diễn ra thường xuyên; khi ấy, các thầy cô lại phải dỗ dành, thực hiện các phương pháp thu hút sự chú ý của học sinh vào bài giảng.

Với các em, thời gian để tiếp thu được lượng kiến thức sẽ phải gấp nhiều lần so với học sinh bình thường. Do đó, các thầy, cô luôn kiên trì với các em, từng con chữ, từng lời nói. Những cung bậc cảm xúc như: buồn vì sự cố gắng truyền dạy kiến thức không được các em tiếp thu hay có khi bật khóc hạnh phúc vì sự tiến bộ của những đứa trẻ đặc biệt… Tất cả đều tạo nên những cảm xúc mãnh liệt của tình thầy - trò ở ngôi trường đặc biệt này. Những thầy, cô nơi đây tự nguyện gánh lấy và bù đắp những cảnh đời mang trên mình nhiều thiếu sót của tạo hóa bằng tất cả trách nhiệm, lòng kiên trì và tình thương yêu.  

Chúng tôi đến lớp Mầm non (trẻ dưới 6 tuổi) của cô giáo Lã Thị Quy, người đã có hơn 13 năm giảng dạy tại đây. Lớp học có 9 trẻ, mỗi trẻ bị một dạng khuyết tật như: câm điếc, hội chứng Down, tự kỷ, bại não... Để dạy trẻ, cô phải luôn nỗ lực gấp 3, gấp 4 lần để “hòa đồng” cùng các em. Cô Quy tâm sự:  Những ngày đầu nhận lớp, dù đã chuẩn bị tâm lý rất kỹ nhưng khi tiếp cận công việc, làm quen với trẻ, tôi vẫn không tránh khỏi những bỡ ngỡ, nhất là khi các trẻ không tự chủ được hành vi.

Vốn là lớp học với toàn học sinh “đặc biệt” nên việc quản lý, nuôi dạy các trẻ cũng đặc biệt hơn bình thường, nhiều trẻ bị khuyết tật dễ nổi giận, đập phá đồ đạc. Thế nên lúc nào cũng phải để mắt đến các trẻ, không để các em làm tổn thương đến mình và các bạn xung quanh. Việc giao tiếp với các trẻ đã khó, dạy chữ càng khó hơn.

Tại lớp học của thầy giáo Nông Văn Ngôn cũng “đặc biệt” vô cùng vì chỉ 1 thầy 1 trò. Đây chính là tiết học riêng dành cho các trẻ có dạng khuyết tật ở mức độ nặng về trí tuệ. Thầy Ngôn tâm sự: Có những trẻ mặc dù đã lớn nhưng vẫn không chịu hợp tác. Cũng chính vì những lí do đó mà cần có những tiết học riêng để ngoài dạy kiến thức, giáo viên còn dạy trẻ những kỹ năng đơn giản nhất như cầm đồ vật, lau tay, rửa chân, hay nhận biết những đồ vật cần thiết...

Đó là những việc làm đơn giản với đứa trẻ bình thường, nhưng với trẻ khuyết tật, để dạy các em biết tự lau tay và rửa chân khi bẩn thì phải kiên trì nhiều tuần, thậm chí tới cả tháng trời. Để cho các em phân biệt và gọi tên những đồ vật quen thuộc, phải dạy rất nhiều lần trong khoảng thời gian dài, có khi đến nửa năm.

Hiện Trung tâm có 31 cán bộ, giáo viên, hằng năm có 70 trẻ theo học, mỗi trẻ một hoàn cảnh, các trẻ đa phần bị khiếm khuyết chức năng nghe, thấy, nói, có trẻ ảnh hưởng bởi bại não, thiểu năng trí tuệ. Mỗi dạng khuyết tật và tâm lý của mỗi trẻ lại phải có một phương pháp dạy riêng và cũng đặt ra những mục tiêu riêng so với các trường học khác. Khi ra trường có trẻ biết được bảng chữ cái, đếm được con số, có trẻ biết cách kiểm soát hành vi, có trẻ hòa nhập cộng đồng, tự chăm sóc bản thân… Mỗi trẻ một cách dạy riêng, nhưng “giáo án” chung vẫn là tình yêu thương và sự kiên trì.

MÓN QUÀ TINH THẦN VÔ GIÁ

Không giống như các đồng nghiệp ở các trường thuộc hệ thống giáo dục cơ bản, những giáo viên ở Trung tâm thuộc hệ thống giáo dục chuyên biệt cho trẻ khuyết tật, ngày lễ 20/11 hằng năm nơi đây cũng “đặc biệt” so với những trường học khác. Trong khi khắp nơi rộn ràng lời chúc, món quà, lời ca tiếng hát của các học trò tri ân thầy cô thì tại Trung tâm, ngày lễ 20/11 không hoa, không lời chúc.

Cô giáo Ngô Thị Hải Nhung giúp học sinh khuyết tật về vận động mặc áo khoác.

Cô giáo Ngô Thị Hải Nhung, hơn 13 năm công tác tại Trung tâm cho biết: Bao năm qua những ngày lễ 20/11, tôi và các giáo viên ở Trung tâm chưa bao giờ nhận được hoa, lời chúc của học trò. Nhưng tôi và các thầy cô động viên nhau, cố gắng giúp các trẻ khuyết tật tập trị liệu thường xuyên, dạy kiến thức, kỹ năng để trẻ phục hồi sức khỏe, sớm hòa nhập cộng đồng. Đó chính là món quà các em tặng cho chúng tôi sau bao nỗ lực giáo dục trẻ.

Cô Nhung cũng như các giáo viên của những học trò “đặc biệt” tại Trung tâm dù không nhận được hoa hay lời chúc mừng từ học trò của mình nhưng họ chưa bao giờ cảm thấy buồn lòng. Niềm vui lớn nhất của các thầy cô là sự tiến bộ của học sinh mỗi ngày. Cũng có những món quà tinh thần vô giá bất ngờ đến khi vào dịp nhân Ngày Nhà giáo Việt Nam, một số phụ huynh hoặc trẻ đã ra trường nhiều năm nhưng gia đình còn nhớ đến công lao của các giáo viên Trung tâm đã gọi điện chúc mừng khiến các cán bộ, giáo viên rất cảm động.

Với các thầy cô, đó là niềm tự hào, là món quà tinh thần vô giá tiếp thêm động lực cho các thầy, cô giáo tiếp tục dìu dắt những học sinh “đặc biệt” của mình trên con đường chinh phục tri thức để hòa nhập cuộc sống như bao trẻ bình thường khác. Niềm hạnh phúc của những người thầy, người cô nơi đây cũng rất khác biệt, đó là sự trưởng thành, khôn lớn của trẻ, mong mỏi duy nhất của họ là sau khi các em ra trường, có kỹ năng sống và hòa nhập cộng đồng, đỡ phần nào gánh nặng cho gia đình, xã hội.

Ngày Nhà giáo Việt Nam, học trò khắp nơi nô nức gửi đến thầy cô những đóa hoa tươi thắm thay lời tri ân. Tuy nhiên, dưới mái trường đặc biệt này, những ánh mắt ngập tràn niềm hy vọng, sự lạc quan, khát khao hướng tới tương lai của trẻ chính là món quà vô giá tiếp thêm sức mạnh cho họ tiếp tục đồng cảm, tâm huyết và bền bỉ truyền đạt kiến thức, kỹ năng sống để chuẩn bị hành trang vào đời cho trẻ, với mong muốn học trò có thể vững bước trên đường đời.                  

Xuân Lam

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh