Bạn đang xem: Trang chủ » Bạn đọc

Cần quy định cụ thể về vấn đề cá nhân sở hữu vũ khí thô sơ

Thứ ba 21/02/2017 06:00

Qua việc lấy ý kiến góp ý của lực lượng Công an tỉnh và Bộ Chỉ huy Quân sự  tỉnh về 2 dự thảo: Luật Cảnh vệ; Luật Quản lý, sử dụng vũ khí, vật liệu nổ và công cụ hỗ trợ (QLSDVKVLNVCCHT) do Đoàn đại biểu Quốc hội (ĐBQH) tỉnh tổ chức vừa qua, xung quanh vấn đề “vũ khí thô sơ” quy định tại dự thảo Luật QLSDVKVLNVCCHT thực tế hiện nay còn tồn tại nhiều bất cập.

Kiếm với nhiều kích cỡ được bày bán kèm các sản phẩm dao, búa truyền thống tại làng nghề rèn truyền thống xã Phúc Sen (Quảng Uyên).

Theo Khoản 1, Điều 5, Chương I quy định: “Cá nhân sở hữu vũ khí, vật liệu nổ, tiền chất thuốc nổ, công cụ hỗ trợ, trừ vũ khí thô sơ là hiện vật để trưng bày, triển lãm, đồ gia bảo hoặc được gia truyền theo phong tục, tập quán của đồng bào các dân tộc”, thì cá nhân được sử hữu vũ khí thô sơ thuộc các trường hợp: hiện vật để trưng bày, triển lãm, đồ gia bảo hoặc được gia truyền theo phong tục, tập quán của đồng bào các dân tộc. Như vậy, các trường hợp khác đều cấm, do đó rất khó trong thực hiện công tác quản lý cũng như chưa thật phù hợp với phong tục tập quán đặc trưng của văn hóa vùng miền. Ví dụ, trên địa bàn tỉnh hiện nay có một số lò rèn truyền thống tự chế tạo các loại vũ khí thô sơ này, trong đó có làng nghề rèn truyền thống tại xã Phúc Sen (Quảng Uyên) chuyên sản xuất dao, búa. Nhưng thực tế do nhu cầu của một số khách hàng đến đặt hàng, họ chế tạo, sản xuất kiếm, giáo, mác, thương... hoặc do mặt hàng kiếm, mác... tiêu thụ được nên một số hộ dân tại làng nghề sản xuất để đáp ứng nhu cầu của khách hàng và bày bán công khai. Như vậy, đối với các hộ gia đình tại làng nghề này phải chăng cần đẩy mạnh công tác tuyên truyền và có quy định cụ thể để họ hiểu rõ về các loại vũ khí thô sơ và quy định trường hợp cá nhân nào được phép sở hữu vũ khí thô sơ, tránh tình trạng sản xuất, kinh doanh các vũ khí thô sơ mà không nhận thức được đang vi phạm Luật QLSDVKVLNVCCHT của Quốc hội khi ban hành chính thức.

Theo dự thảo luật, tại Khoản 4, Điều 3, Chương I quy định: “Vũ khí thô sơ là vũ khí có cấu tạo, nguyên lý hoạt động đơn giản, gồm: các loại dao găm, kiếm, giáo, mác, thương, lưỡi lê, đao, mã tấu, côn, quả đấm, quả chùy, cung, nỏ, phi tiêu”. Nhưng thực tế hiện nay những loại vũ khí thô sơ này tồn tại rất nhiều trong dân cư, thường sử dụng trong lao động sản xuất hằng ngày hoặc một số ít gia đình thường treo các loại kiếm, đao, mác... để trang trí trong nhà. Nhưng khi xảy ra các vụ mẫu thuẫn, tranh chấp dẫn đến đánh nhau trong cộng đồng dân cư thì các loại vũ khí thô sơ này trở thành công cụ, hung khí gây nên chấn thương nghiêm trọng, thậm chí tử vong. Do đó, cần tách bạch rõ vũ khí thô sơ sử dụng trong hằng ngày và lao động sản xuất, như: dao, liềm, cuốc... với các loại vũ khí thô sơ khác, như: kiếm, giáo, mác, đao, mã tấu, côn, quả đấm, quả chùy, cung, nỏ, phi tiêu. Từ đó có quy định, chế tài xử phạt cụ thể với những người sản xuất, kinh doanh các loại vũ khí thô sơ và sử dụng vũ khí thô sơ khác nêu trên. Bên cạnh đó, những chiếc bẫy do nhân dân tự chế, hay để phòng thân, nhiều người dân tự trang bị một số vũ khí, như: dao bấm, gậy sắt thường, gậy ba khúc (cây dũ)... không có trong quy định là vũ khí thô sơ. Vậy cần quy định là vũ khí gì và quản lý vấn đề cá nhân sử dụng những vũ khí này như thế nào?

Qua quan sát tại làng nghề rèn truyền thống thuộc xã Phúc Sen (Quảng Uyên), các hộ kinh doanh chủ yếu là mặt hàng dao với nhiều chủng loại được bày bán, trong đó có những dao phay dài nửa mét. Một số cơ sở có bày bán kiếm, mác, thương... với số lượng ít bày bán kèm với các sản phẩm truyền thống. Ông T.D. đã có hơn 6 đời làm nghề rèn tại đây, cho biết: Những cây kiếm được gia đình sản xuất theo nhu cầu của các khách hàng đã đặt trước để đem về trưng bày trong nhà với đủ kích thước và có vỏ kiếm bằng gỗ. Một số kiếm, giáo, mác... do gia đình sản xuất để sẵn khi khách hàng có nhu cầu đáp ứng được ngay.

Vấn đề quản lý vũ khí thô sơ được quy định trong dự thảo Luật QLSDVKVLNVCCHT chưa sát với thực tế của địa phương, do đó cần được nghiên cứu, quy định cụ thể để khi ban hành Luật có tính khả khi trong công tác quản lý cũng như phù hợp với phong tục tập quán đặc trưng của vùng miền, địa phương.

T.H

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Tắt bộ gõ Gõ tự động Telex VNI VIQR 

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh